Trần Tố “vâng” một tiếng rồi cúi xuống xách cổ áo của Triệu Địch lên như xách con gà, kéo gã lên khỏi mặt đất.
“Mày dẫn tao đi đâu? Hả? Mày muốn dẫn tao đi đâu hả?” Triệu Địch sợ hãi la hét.
“Bớt lảm nhảm lại đi! Bảo mày đi thì mày đi đi!” Trần Sở kéo gã ra cửa sau của quán bar.
Kiều Thụy Dương sợ anh tức quá làm chuyện dại dột nên sáp lại gần nhắc anh: “Làm vậy ổn không, em thấy hơi nặng ấy?”
Giang Yến âm u liếc cậu chàng: “Xảy ra chuyện gì anh chịu trách nhiệm.”
Anh lạnh lùng ra hiệu ra Trần Tố.
Trần Tố vội vàng kéo Triệu Địch không chịu đi kia, điên tiết chửi đổng: “Đi nhanh lên! Mẹ mày cứ lảm nhảm miết!”
Triệu Địch sợ điếng người loạng choạng cất bước, đi được mấy bước thì quay lại nhìn Trần Tố hỏi dồn: “Đi đâu? Mày muốn dẫn tao đi đâu…”
Tiếng ồn càng ngày càng to.
Nhưng rất nhanh Triệu Địch đã bị Trần Tổ kéo ra khỏi quán bar.
Lỗ tai cuối cùng cũng được yên tĩnh.
Tâm trạng của Giang Yến cũng dần ổn lại.
Kiều Thụy Dương nhìn anh: “Sao rồi, hả giận chưa.”
Giang Yến hờ hững trả lời: “Cũng bớt giận rồi.”
Kiều Thụy Dương: “Thôi anh đừng giận nữa, nãy em xem lại camera ngày hôm qua thì thấy Thư Uyển cũng không sao cả.”
Giang Yến giận dữ lườm cậu chàng: “Không sao hay có sao do cậu quyết định à?”
“Không không không, anh quyết định, anh quyết định.” Kiều Thụy Dương không dám chọc Giang Yến, cậu chàng cười haha nói lảng sang chuyện khác, “Tối nay mình ăn cơm chung ha anh?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-hoa-hong-tong-xuan-hoa/5266281/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.