Làng Thạch Trấn Sơn một mớ hỗn đỗn la liệt những đống đổ nát, không bóng người, không gì cả, phía xa xa một căn nhà thấp thoáng ngọn lửa cháy bập bùng trước cơn gió lạnh về đêm, một nam nhân tuổi chừng trên hai mươi ngồi xoay tròn xiên thịt.
Khuôn mặt thấp thoáng qua ánh sáng ngọn lửa, không được anh tuấn như tuổi trẻ thanh niên và thấy được sự khắc khổ hằn rõ chắc hẳn hắn đã chịu nhiều mệt mỏi lẫn đau khổ từ nhỏ.
Gặm một miếng thịt nhai ngấu nghiến như chưa hề được ăn mấy ngày, chỉ mất vài phút năm xiên thịt đã được xử gọn.
Gẩy nhẹ thanh củi, hắn ôm gọn thân mình như bó hẹp vào không gian có ánh sáng, hắn khóc, đôi tay chai sần đã mất đi vân tay úp lên mặt che đi biểu cảm của mình.
-Cha mẹ con nhớ hai người....Tiểu Liên huynh nhớ muội lắm. Hãy đợi ta báo thù xong, ta sẽ tìm muội.
Bất chợt một cơn gió lớn thổi ầm ầm bên ngoài làm cánh cửa vốn đã nát nay lại bị cơn gió đó thổi bay đi mất, hắn nhìn ra ngoài cảnh vật đen thui cơn mưa bắt đầu rơi xuống ào ào.
-Roẹt!!!!....Đoàng.....
Một tia chớp lóe sáng cả một vùng kèm đó là tiếng sấm nổ vang trời, ngay tức thì trước mắt hắn xuất hiện một hắc y nhân đứng trước cửa trùm kín nhân diện, hai người mặt đối mặt không ai nói gì, hắn nhìn hắc y nhân rồi cúi xuống nghịch đống lửa.
-Tây Thành Dũng
Hắc y nhân lên tiếng âm trầm.
-Có chuyện gì hả...Viên Hộ Pháp?
Tây Thành Dũng lạnh lùng hỏi lại nhưng mặt vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-gia-ba-vuong/78729/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.