Mười bốn năm trước, không có lời chúc phúc từ mọi người, chỉ có một cặp nhẫn đơn giản, có một chàng trai, đứng trước mặt cha sứ nói với cậu, anh xin dùng cả sinh mệnh của mình để thề thốt, anh sẽ dùng cả quãng đời còn lại để yêu em, thương em, tôn trọng em, bất kể giàu sang hay nghèo khó, nguy hiểm đến bao nhiêu, chúng ta sẽ mãi bên nhau, cùng hưởng vinh nhục.
Cậu nói - Được, sau đó giơ bàn tay trái mình ra.
Mười bốn năm sau, chiếc nhẫn mang trên bàn tay trái của cậu, trải qua bao thăng trầm, vẫn sáng bóng như trước, cậu cũng muốn nói với người đàn ông trên trán đã có vài nếp nhăn rằng, em xin dùng cả sinh mệnh của mình để thề thốt, sống chết hay cách xa, cùng người thành lời thề ước, ta nắm tay người, hẹn ước sẽ sống chung đến già.
Điểm khác nhau chính là, lần trước không có ai, nhưng bây giờ đã có hoa tươi, có người xem, có người nhà, có bạn bè và tiếng vỗ tay chúc phúc, còn có cả 14 năm tình yêu của bọn họ.
Thiệu Mặc Sâm đạp lên cánh hoa hồng, đi từng bước từng bước về phía người yêu của mình.
- "Người đã nói với em như vậy, thề thốt với em như vậy"
- "Cả đời này."
Tiếng nhạc dừng lại, Bạch Trạch đứng dậy, rút một tờ giấy kết hôn màu đỏ ra.
"Anh chỉ cần nói đồng ý." Bạch Trạch mỉm cười, ánh mắt nhìn chăm chú vào người đàn ông đủ tiêu chuẩn để cậu giao phó cả tính mạng của mình, đời này của bọn họ không cần thêm một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-dien-cau-no-toi-mot-giai-cp-xuat-sac-nhat/1312224/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.