Editor: uyenchap210
Hóa ra Liễu Ấm Viên không có người ở vì liên quan đến con trai Trần Lạc của Trưởng công chúa!
Mà Trần Lạc có thể dẫn Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử trèo tường, chứng tỏ hắn rất thân với hoàng thất.
Vương Hi tặc lưỡi, lại nghĩ tới người múa kiếm kia, không chỉ có tướng mạo xuất chúng mà còn hiên ngang lẫm liệt, mang cái vẻ nhìn đời bằng nửa con mắt, không sợ trời không sợ đất.
Đây không phải là khí chất mà người thường có thể có.
Chẳng lẽ đó chính là Trần Lạc?
Vương Hi nhíu nhíu mày. Thế thì phiền phức rồi. Nàng đang tính khi nào về nhà sẽ nghĩ cách mang người kia theo về để làm hộ vệ cho mình. Nhưng nếu người kia là Trần Lạc thì không thể nào có chuyện hắn chịu đi theo nàng. Mà thế thì tướng mạo anh tuấn, võ nghệ siêu quần của hắn đâu còn liên quan đến nàng nữa!
Vương Hi tiếc đứt ruột, hỏi Thường Kha:
- Võ nghệ của Trần Lạc ra sao?
Tốt nhất là có thể kiếm được bức chân dung Trần Lạc.
Nhưng chắc chắn là Thường Kha không có. Cơ mà nếu người múa kiếm kia có quan hệ gì đó với Trần Lạc thì có thể thu hẹp phạm vi tìm kiếm giúp nàng.
Thường Kha thấy nàng hứng thú với phủ Trưởng công chúa thì sáng mắt, nói với vẻ tiếc nuối:
- Tỷ không biết nữa! Trần gia là nhà binh trăm năm. Đại ca của hắn là Trần Đại công tử có võ nghệ rất tốt. Tỷ thỉnh thoảng nghe các đường huynh tán gẫu, có đánh giá võ nghệ của Trần Đại công tử thuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-choi-dat-kinh-ky/894467/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.