Hồng Trù đảo mắt, nói:
- Ngày mai, nô tì tiếp tục ở đây theo dõi, người kia vừa ra tới, nô tì lập tức gọi tiểu thư. Còn về dung mạo của người kia, nô tì nhớ Đại gia có kính thiên lí mạ vàng, to hơn cái của tiểu thư, còn có thể thu ngắn lại, nghe nói là để dùng khi đi biển, có lẽ sẽ nhìn xa hơn. Hay là bảo đại chưởng quỹ ở kinh thành đưa tin cho Đại gia, gửi tiểu thư một cái kính thiên lí giống cái của Đại gia?
Vương Hi nghe vậy thì phấn khích.
Đại gia mà Hồng Trù nói là Vương Thần, huynh trưởng cùng cha khác mẹ của Vương Hi.
Huynh trưởng lớn hơn Vương Hi mười bảy tuổi. Nàng chưa ra đời, huynh ấy đã theo phụ thân làm buôn bán, cũng rất tài giỏi khôn khéo, được cả nhà công nhận là người thừa kế.
Mẫu thân của nàng có dung mạo như hoa như trăng, nhỏ hơn phụ thân mười mấy tuổi, được phụ thân yêu thương hết mực, còn sinh được con trai. Nhưng cả phụ thân lẫn mẫu thân đều không có suy nghĩ lung lay quyền thừa kế của đại ca. Bởi vậy, tình cảm giữa huynh muội nhà nàng rất tốt. Mà nàng lại lớn hơn con trai trưởng của đại ca hai tuổi, thế nên đại ca coi nàng như con gái của huynh ấy, đôi lúc còn yêu chiều nàng hơn cả phụ thân. Nàng có chuyện không dám nói với phụ thân nhưng có thể xin đại ca.
Vương Hi sai Hồng Trù:
- Ngươi bảo Vương Hỉ đi gặp đại chưởng quỹ đi.
Vương Hỉ là nhũ huynh của nàng. Lần này tới kinh thành,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-choi-dat-kinh-ky/894457/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.