Mục Liên Hạ từ đó về sau đã lâu cũng không nhìn thấy Tư Tư cùng Tống An Hoài.
Cậu có đôi lúc vẫn sẽ nhớ tới họ, nhưng rất nhanh cũng liền phản ứng lại, chỉ là bèo nước gặp nhau, ai cũng không phải ai, tự nhiên sẽ không thường xuyên gặp mặt, cho dù có ở lầu trên lầu dưới đi nữa.
Nghĩ đến đây cậu tự nhiên liền trở lại bình thường. Đoạn thời gian sau này, cậu vẫn tiếp tục làm công ở nơi làm công kiếp trước.
Đời trước buổi tối cậu ở Lam Tinh, mà ban ngày lại ở một tiệm trà sữa. Tiệm không lớn, nhưng chủ tiệm rất tốt, lần đó sau khi đi ngang qua Mục Liên Hạ liền quyết định tiếp tục đến nơi này làm công.
Tiệm trà sữa tên là Ấm Áp, chủ tiệm là một cô gái có vẻ không lớn hơn cậu bao nhiêu, nhưng người ta là bề ngoài trẻ tuổi, trên thực tế lại là một người mẹ đã hơn ba mươi, Mục Liên Hạ gọi cô là chị Văn.
Cục cưng nhà chị Văn năm nay ba tuổi, cả ngày đều dính mẹ, cho nên chị Văn quyết định tuyển người làm.
Tiệm trà sữa không lớn, trừ quầy và chỗ để đồ cũng chỉ có thể đặt năm cái bàn nhỏ không lớn, nhưng trang trí thì rất ấm áp, lại vừa lúc ở cổng một trường THCS, buôn bán rất không tệ. Có kinh nghiệm đời trước, Mục Liên Hạ làm việc càng thêm nhanh nhẹn, ỏ tiệm trà sữa rất vui vẻ, thẳng đến khi ba ngày nữa liền khai giảng mới xin nghỉ với chị Văn. Chị Văn sớm đã biết Mục Liên Hạ sẽ không ở lâu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/danh-sach-uoc-nguyen/37077/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.