Mục Liên Hạ thấy lòng xấu hổ của mình hoàn toàn bị kích phát ra.
Tuy rằng trước đây cậu có thích con gái qua, nhưng sau khi cậu bắt đầu thích đồng tính thì cậu cũng hiểu được rất nhiều chuyện. Nói thật cậu hi vọng có thể cùng người yêu quang minh chính đại ở bên nhau, nhưng cậu cũng biết hiện thực và suy nghĩ là không giống, cậu thậm chí chưa từng hi vọng Tống An Hoài sẽ cùng cậu quang minh chính đại ở bên nhau —— người như Hạ Đình Ngọc có thể có bao nhiêu đây?
Cho nên, cậu nhìn thấy dáng vẻ Tống An Hoài không hề kiêng dè mới vui vẻ.
Nhưng mà… hai người bây giờ, một người ôm hoa hồng một người đeo balô, mặc quần áo giống hệt nhau còn nắm tay… Mục Liên Hạ cảm thấy mình bị vây xem.
Tống An Hoài có lẽ vẫn giống như trước, chưa từng để ý ánh mắt người ngoài qua, Mục Liên Hạ cũng chỉ có thể nhắm mắt, thuyết phục bản thân đừng để ý.
Cũng phải! Kệ cậu chứ! Song Hòe lớn như vậy ai quen ai đây!
Vì thế hai người vẫn duy trì dáng vẻ này đến khi lên xe ở bãi đỗ xe, sau đó đến trường mầm non của Tư Tư.
Hôm nay là Lễ Giáng Sinh không sai, nhưng Lễ Giáng Sinh ở đây không phải là một ngày lễ, kỳ nghỉ từ trên trời giáng xuống như công ty của Tống An Hoài thật đúng là trời đổ mưa to. Cho nên nói, bạn nhỏ Tư Tư hôm nay vẫn phải tới trường mầm non, cũng chính là hôm nay Tống An Hoài và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/danh-sach-uoc-nguyen/2473280/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.