Ánh nắng ban mai xuyên qua rèm cửa lọt vào phòng ngủ, khe hở mong manh cho phép ánh nắng len lỏi vào chứng tỏ đêm qua ngay cả kéo rèm cửa cũng không kịp.
Dụ Nghi Chi bị tia nắng đánh thức, nhìn khe cửa vô cùng ngứa mắt.
Bởi vì tối qua chính cô là người kéo rèm cửa.
Mà những vệt sáng này chứng minh cho mọi người thấy nó không tương xứng với địa vị của cô: đóa hoa xinh đẹp chỉ có thể nhìn không thể hái, lạnh lùng mà kiêu ngạo.
Dụ Nghi Chi từ trên giường ngồi dậy, chân không ngờ mềm nhũn, ngón chân dán trên thảm mềm mại, đến cả ngón chân cũng sáng lấp lánh như hoa bối mẫu.
Còn chưa kịp mặc chiếc áo ngủ bằng lụa, tấm lưng hình xương bướm ngọc ngà óng ánh lộ ra dưới ánh mai.
Mái tóc đen dài, gò má lạnh lùng như điêu khắc, chóp mũi thanh tú, thậm chí nốt ruồi giọt lệ màu nâu nhạt dưới khóe mắt 2cm càng làm lộ rõ vẻ đẹp của người phụ nữ này.
Gương mặt lạnh lùng không một độ ấm giống như váy ngủ xanh đen mà cô đang mặc, cô kéo rèm cửa làm lộ ra bầu trời sáng sủa, đây chắc chắn là muốn thức tỉnh một sinh vật còn đang say giấc nồng trong chăn.
Nói chính xác hơn đó là một người phụ nữ khác.
Sợi tóc vàng nhạt lộ ra khỏi chăn vô cùng xinh đẹp, theo động tác kéo rèm của Dụ Nghi Chi nàng phát ra một âm thanh vừa lười biếng vừa không kiên nhẫn: "ưm"
Có vẻ như người tối qua tùy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/danh-nghieng-anh-trang-mua-ha/2689661/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.