Ánh trăng trong vắt ngoài cửa sổ, ánh đèn le lói trong phòng tắm
Tất Nguyệt dựa vào tường, lạnh lùng nhìn chổi lau nhà đặt cạnh cửa vách. Cho nên người bên trong dù thế nào cũng chẳng mở cửa ra được.
Người bên trong dường như cũng biết rõ điều này, lặng lẽ không một chút động tĩnh.
Tất Nguyệt lặng lẽ rút một điếu thuốc ngậm nó trên miệng mà không châm lửa. Bởi không muốn mùi khói thuốc ám vào chỗ của mình.
Nàng biết người bị nhốt bên trong là ai vì trong không gian đều là mùi hương nước hoa của Dụ Nghi Chi. Một loại nước hoa hòa quyện giữa gỗ mun và hổ phách, mang tới cảm giác tràn đầy quyền quy, kết hợp với mùi hương cơ thể của Dụ Nghi Chi, tạo thành mùi hương thanh lãnh đắm say lòng người.
Đây là hương nước hoa Dụ Nghi Chi bắt đầu sử dụng từ hồi cấp ba, ngay cả khi mùi hương quyền lực này không phù hợp với thiếu nữ 18 tuổi. Nhưng Dụ Nghi Chi rất u mê hương nước hoa này.
Một lần nọ, Tất Nguyệt cùng Dụ Nghi Chi nằm bò xem phim tài liệu trên chiếc phản chật hẹp, Dụ Nghi Chi nhìn ngai vàng trong Cố cung bèn hỏi: "Cậu nói xem chúng mình sau này đi du lịch có thể trốn trong nhà vệ sinh, nửa đêm lén ngồi lên ngai vàng được không nhỉ?"
Tất Nguyệt sửng sốt.
Mặc dù trông nàng khùng khùng điên điên nhưng cũng không điên bằng Dụ Nghi Chi, ai mà ngờ được Dụ Nghi Chi trông ngoan ngoãn hiền lành thế mà lại nói ra lời này.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/danh-nghieng-anh-trang-mua-ha/2689659/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.