ơi ở của nhà họ Phương là một khu biệt thự nằm ở vùng ngoại ô thànhphố S. Đó là một tòa biệt thự cổ kính, cấu trúc khá khác biệt so với các khu biệt thự ngày nay. Biệt thự được xây dựa theo thế núi, giữa các tòa nhà đều có một vườn cây nhỏ, khiến người ta có cảm giác như đang lạcvào chốn ẩn dật nhàn nhã.Đợi cửa lớn mở ra, Phương Khiêm lái xe vào rồi chạy thêm một đoạnngắn nữa. Giản Tình dù đang rất căng thẳng nhưng vẫn bị thu hút bởi cácloại hoa cỏ hiếm thấy, đa dạng nơi đây.
Giản Tình nhìn hoa cả mắt, quay sang Phương Khiêm tán thưởng: “Hoa cỏ ở đây thật thú vị, khuôn hình của bồn cảnh trông rất lạ mắt”.
Phương Khiêm mỉm cười khoan khoái, âu yếm nhìn cô, “Em mà nói với ba anh mấy lời này, chắc chắn ông sẽ rất vui”.
Giản Tình tiêu hóa hết lời nói của anh, bèn kinh ngạc hỏi: “Tất cả chỗ này đều do ba anh trồng?”.
“Hầu như là thế”. Phương Khiêm gật đầu, “Từ sau khi ba giao công ty cho anh, ngày nào cũng đắm chìm trong cây cối hoa cỏ”.
“Thật là lợi hại!”. Người có kiên nhẫn chăm sóc cả một vườn cây lớnthế này, chắc không phải là người khó sống cùng. Giản Tình tự an ủimình. Cô từng nghe đồng nghiệp nhắc tới tổng giám đốc trước đây, nghechừng có vẻ là người hòa nhã, dễ gần. Tuy không thể thiếu được các mánhkhóe, thủ đoạn của kẻ kinh doanh, nhưng điềm đạm hơn so với tổng giámđốc đương nhiệm.
Nghĩ đến đây, Giản Tình lại không kìm được lén liếc nhìn anh. Ngườiđàn ông này trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/danh-cap-tinh-yeu/1247650/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.