Triệu Giá Vũ nhanh chóng nhận ra điểm bất thường. Quả nhiên, anh vừa mới ngước đầu lên thì nhìn thấy khuôn mặt cứng đờ của Tiêu Đằng Vân- gương mặt như nhìn thấy sét đánh giữa trời quang. Trong một phút chốc, Triệu Giá Vũ lo lắng nhận ra Tiêu Đằng Vân không thích nhất là bị người khác lừa! Đang định mở miệng ra giải thích mọi chuyện là ngẫu nhiên thì bữa sáng được đem lên: cháo trắng thơm phức, tỏa mùi thơm ngào ngạt cộng thêm hai ly sữa tươi. Bất đắc dĩ, cả hai người đều phải im lặng ăn sáng!
Tiêu Đằng Vân hoang mang vô độ. Rõ ràng là một người mới quen biết, sau lại biến thành đại thần ở trong game? Tính ra số lần gặp mặt của hai người kể cả trực tiếp và gián tiếp thì đều vượt qua số ngón tay trên hai bàn tay, vậy thì hai người cũng không thể tính là xa lạ. Nhưng mà tính đi tính lại cô vẫn thấy kỳ kỳ lạ lạ thế nào. Chắc chắn Triệu Giá Vũ cũng biết cô chính là "Tiêu Đằng Vân" trong game, vậy mà anh ta cũng không nói đến một lần. Như vậy có phải mình đang bị lừa không nhỉ? Mà cũng chưa chắc anh ta biết mình là ai? Khoan đã, nếu như mình và anh ấy cũng hẹn hò ở ngoài đời, vậy hai người có được gọi là từ ảo sang thực không? Làm sao đây, chuyện này đâu có nằm trong kế hoạch của mình! Thật bối rối nha!
Suy nghĩ chẳng được bao lâu, Tiêu Đằng Vân đã ăn xong bát cháo, trong khi Triệu Giá Vũ còn thong thả ăn chưa đến nửa bát!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-van-gia-vu/3157362/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.