Nhận được chiếc BMW nhờ Tạ Hoằng Nghị gửi đến, cô kiểm tra một vòng bảo bối, không có vấn đề gì.
Dựa vào cửa xe, Cố Yến Nam quay số gọi cho người nọ.
Hai hồi chuông anh đã nghe máy: “Em tính ở đó luôn à?” Giọng người đàn ông nhã nhặn mà ôn nhu. Phụ nữ nghe liền muốn mang thai nhưng Cố Yến Nam là ngoại lệ.
Cô không trả lời ngay, tay trái kẹp điếu thuốc đưa lên môi. Vị nicotin luôn mang đến khoái cảm khiến người ta trầm luân. Một chiếc xe màu bạc chạy lướt qua, lúc này cô mới đáp: “Chắc vài tháng nữa.”
Nghĩ đến công việc anh bận rộn, Cố Yến Nam không định làm phiền. “Anh nhớ giữ gìn sức khỏe. Cúp đây.”
“Nam Nam.”
“Sao vậy?” Cô nhẹ giọng đáp, đối với người đàn ông này, cô luôn dành cho anh một tình cảm đặc biệt. Anh cho cô hơi ấm của tình thân mà từ khi sinh ra cô đã không sở hữu. Anh vừa là bạn vừa là anh trai. Nếu có thể được lựa chọn khi sinh ra, cô hy vọng Tạ Hoằng Nghị là anh ruột của mình. Ít nhất ở bên anh cô mới là một Cố Yến Nam chân thật.
Tạ Hoằng Nghị nghe giọng nói khàn khàn bên tai đoán chắc cô đang hút thuốc.
“Không có gì.” Những lời muốn nói cứ thế mắc nghẹn nơi cổ họng, anh cười cười dặn: “Em cũng giữ sức khỏe, ít hút thuốc lại, có chuyện gì phải gọi anh ngay, bất cứ lúc nào đều có thể tìm anh, nhớ chưa?”
Mấy lời lải nhải này cô đã nghe cả trăm lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-hinh-cua-em/2868197/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.