Đương nhiên Trần Tầm Huấn sẽ không nhận được bất kỳ câu trả lời nào từ người đàn ông có vẻ mặt lạnh như băng kia.
Anh ta mang theo tâm trạng thấp thỏm chờ đợi 1551 đến vào ngày hôm sau.
Theo yêu cầu công việc trước đó, 1551 chỉ mang theo một số vật dụng cần thiết.
May mà thân hình của Tô Hòa với cậu cũng xấp xỉ nhau, trong tủ vẫn còn vài bộ quần áo sạch chưa mặc đến, có thể tạm thời dùng để thay đổi.
Từ xa, cậu đã nhìn thấy Trần Tầm Huấn đang đứng đợi bên cạnh xe, liền vui vẻ vẫy tay: "Tôi đến rồi đây!"
Cậu bước từng bước nhỏ đầy phấn khởi đến gần, khuôn mặt trắng trẻo bị ánh nắng chiếu đến ửng hồng, sau một ngày nghỉ ngơi, trông cả người cậu lại càng thêm tinh thần.
Mặc dù ăn mặc rất đơn giản, nhưng trên người cậu vẫn toát ra khí chất tao nhã, hoàn toàn không giống một người làm thuê khổ cực, mà như một thiếu gia nhà giàu đang "trải nghiệm cuộc sống" thì đúng hơn.
Trần Tầm Huấn thấy người hàng xóm nhỏ đang nhiệt tình vẫy tay với mình, khuôn mặt rám nắng của anh ta lập tức ửng đỏ, chỉ là không dễ nhận ra.
1551 liếc qua vai anh ta nhìn về phía sau, hạ giọng hỏi: "Người phía sau đó là ông chủ của chúng ta sao?"
Đôi mắt cậu tròn xoe, trong đó còn chứa vài phần tò mò.
Trần Tầm Huấn bị cậu hỏi đến giật mình, nhớ ra giờ mình đang chịu sự hạn chế của người khác, đành phải thu lại ánh mắt hơi nóng rực của mình, quay sang gật đầu: "Ừm."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-cong-luoc-thi-nam-chinh-bo-theo-he-thong/5257184/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.