Ánh mắt của Cố Trầm Chu khựng lại trong thoáng chốc, rồi rất nhanh khôi phục lại vẻ tự nhiên. Hắn hơi nâng cằm, ra hiệu cho Trợ lý Trần đặt bản hợp đồng xuống.
Hoàn toàn không đề cập gì đến khối cầu phát sáng kỳ lạ kia.
Chỉ cần suy nghĩ đôi chút, hắn đã đoán được ngay đó là thứ do kẻ xuyên không kia làm ra.
Thế là lại tiếp tục làm việc như không có gì khác thường.
1551 thì hoàn toàn không nhận ra mình đã bị phát hiện.
Dù biết người khác không nhìn thấy mình cũng không nghe được giọng nói của mình, nhưng với nguyên tắc lịch sự, lúc Trợ lý Trần đang báo cáo công việc, nó vẫn ngoan ngoãn lơ lửng ở bên cạnh, không phát ra tiếng động nào.
Nói hết những chuyện cần nói, Trợ lý Trần gật đầu gọn gàng, xoay người rời đi.
Ánh mắt Cố Trầm Chu khẽ hất lên, bàn tay cầm bút siết chặt hơn, gân xanh nổi rõ.
Khối cầu sáng kia không đi theo trợ lý của hắn, mà vẫn lơ lửng trong văn phòng.
Cố Trầm Chu: "..."
Trầm mặc giây lát, người đàn ông tiếp tục ký tên.
1551 tò mò bay lượn khắp nơi, nó bắt đầu dạo quanh văn phòng với tông màu chủ đạo là đen trắng này.
Nhưng văn phòng này thực sự quá đơn điệu, nơi duy nhất có chút màu sắc khác biệt chỉ có một bức tranh trừu tượng treo trên tường và chậu cây xanh dùng để trang trí.
1551 cố gắng tìm kiếm chút hơi thở của cuộc sống trong văn phòng này, nhưng ngay cả một chiếc gối ôm mềm mại cũng không tìm thấy.
Còn lạnh lẽo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-cong-luoc-thi-nam-chinh-bo-theo-he-thong/5257161/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.