Sau khi thưởng thức đủ tiếng vỗ cánh hoảng loạn của chú chim nhỏ nào đó, Cố Trầm Chu đặt điện thoại nội bộ trên tay xuống.
Dường như nghĩ đến điều gì, hắn đứng dậy đi ra ngoài.
1551 chưa kịp thở phào, thấy hắn đi ra ngoài lại căng thẳng trở lại.
Lẽ nào định đi thẳng đến trước mặt ký chủ, báo cho hắn biết là đã bị sa thải sao?
Cậy vào việc nam chính không nghe được giọng của mình, 1551 tiếp tục lẩm bẩm: [Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ...]
Hệ thống nhỏ chưa thể phân tích hoàn toàn cảm xúc phức tạp của con người nên không hề chú ý đến nụ cười nhàn nhạt trong mắt người đàn ông lúc này.
Âm sắc của 1551 là giọng thiếu niên trong trẻo độc đáo, nhưng âm cuối lại mang theo chút mềm mại ngọt ngào của phương Nam, chỉ nghe giọng thôi cũng khó mà không có cảm tình với nó.
Nghe giọng nói oan ức của nó, Cố Trầm Chu cảm thấy trái tim mình như bị một thứ lông vũ mềm mại khẽ cào vào.
Dường như hắn có thể thấy được dáng vẻ nó lo lắng đi vòng quanh mình mà không biết làm thế nào.
Hệ thống có hình thái con người không?
Lần đầu tiên Cố Trầm Chu tò mò về dáng vẻ của chúng.
Chính xác hơn là, chỉ tò mò duy nhất về hệ thống nhỏ ngốc nghếch này.
Đi theo nam chính, 1551 phát hiện ký chủ bây giờ lại không có ở chỗ làm của mình.
May mà Cố Trầm Chu không nhìn về phía đó, không để ý thấy trợ lý mới của mình đã biến mất.
1551 nhìn hắn đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-cong-luoc-thi-nam-chinh-bo-theo-he-thong/5257159/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.