CHƯƠNG 320
Sau đó, anh quay ra cười với ông râu rậm nói, ” Đã lâu không: gặp, tay nghề của anh vẫn cao như vậy.’ Ông râu rậm quay ra nói với Lâm Tử Minh bằng một thái độ rất lịch thiệp: “Tôi rí rất hãn hạnh được phục vụ cho ngài.
Lâm Tử Minh cười, anh ta bước đến cái ghế sofa bên cạnh, đảo mắt đột nhiên giống như. mắt hết sức, ngã xuống ghê sofa ngay lập tức ngáy, sau đó ngủ thiếp đi.
Mà tại hai đuôi mắt, chảy xuống hai giọt nước mắt.
Sau khi anh ngủ thiệp đi, tất cả mọi người trong quán bar đứng dậy, cùng nhau đi đến, họ đều cúi chào Lâm Tử Minh, người ngủ trên sofa, họ bắt đầu hoạt đông, có người đi đóng cửa, có người đắp chắn cho Lâm Tử Minh, có người đi gọi điện thoại: “Xin chào, cô chủ, thiêu gia về rồi ạ.’
Trong chưa đầy mười phút, quán bar ‘ đóng cửa, những đèn nhập nháy cũng được tắt đi, người trung niên hát trên sân khâu xuống khỏi sân khấu, hành động rất cần thận, sợ sẽ gấy ra tiếng ôn ào làm Lâm Tử Minh thức giác, mặc dù họ biết là điều không thể. Người uống bóng ma màu xanh sẽ không thức dậy dù cho có nỗ pháo bên cạnh đi nữa. Nhưng hành động của họ vân rất nhẹ nhàng, vô cùng cần thận, đó là sự tôn trọng với Lầm Tử Minh.
Nửa tiếng sau, một người phụ nữ mặc áo khoác cao rào bước vào, hào quang. của cô ta rất lớn, một người phụ nữa cao mét bảy ba, thân hình nóng bỏng! Giống như một nữ anh hùng bước ra từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-cap-o-re/363537/chuong-320.html