CHƯƠNG 292
“Cái gì?” Hoàng Văn Hoa giật mình, tát vào gáy người lái xe, thốt lên: “Mày lái xe kiêu gì thế ? Con đường rộng như thế này mà mày vẫn đâm vào người được, mày không muốn làm nữa đúng không?”
Người lái xe nói với gương mặt buồn: “Tôi không có cô ý, đang lái xe rất tốt, đột nhiên một người lao ra trước mặt tôi, tôi không kịp. phanh lại ,thành ra đâm vào!”
Bởi vì hắn lần đầu tiên lái xe, xe của Sở Hạo thì vẫn còn ở phía sau, không có thời gian để phanh xe lại, cũng bùm một tiêng, cũng đâm vào sau xe của họ.
Họ lúc này nhìn, rất rõ ràng cảm thấy bánh xe trước đã nghiền nát thứ gì đó, nhìn giông như. một người vậy.
Tình hình này, do dù là Hoàng Văn Hoa cũng có bị sợ hãi!
“Làm, làm thế nào đấy?” tài xế hỏi trong sự sợ hãi.
Hoàng Văn Hoa động não nghĩ, thật tình mà nói, trong những tình huồng như vậy, hẳn tạ cũng bắt đầu hoảng sợ, được cái hắn đã từng trải qua những chuyên lớn hơn nên là tâm lý của hắn ta tốt hơn bình thường một chút, nói: “Hãy ra khỏi xe xem đồi phương đã chêt hay chưa?”
— “Vâng…”
Sự việc đến mức này, người lái xe cũng chỉ biết tuân lệnh.
Đằng sau Sở Hạo đợi người cũng không biết là có chuyện gì, xuông xe hỏi Hoàng Văn Hoa: “ Hoàng tông, có chuyện gì thế? Sao lại dừng xe lại vậy?”
Hoàng Văn Hoa nói với một cái mặt lạnh lùng: “Mẹ kiếp, thật là xui xẻo, đụng người rồi, biết sớm hơn là tao sẽ không đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-cap-o-re/363509/chuong-292.html