"Đây là thứ màu đen trong cháo của ngươi à, gọi là... cái gì trứng bắc thảo à?" Trần đại nương cầm trong tay cẩn thận quan sát:" Chà, đẹp quá, còn có cả vân hoa nữa, quả trứng này thật là kỳ lạ, mùi hương của nó cũng lạ nữa."
Mạch Tuệ nói với nàng ta:" Đại nương có thể ăn thử, đảm bảo hương vị rất ngon."
Trần đại nương trừng lớn hai mắt:" Cái này không cần nấu mà vẫn ăn được sao?"
Thấy Mạch Tuệ gật đầu khẳng định, Trần đại nương ngập ngừng cho vào miệng, cắn một miếng.
...
"Quả ℓà không tnồi, dù có được nấu hay không đều có mùi vị riêng biệt!"
Mạch Tuệ chớp thời cơ:" Vậy đại nương có muốn hợp tác với ta kiếm tiền từ cháo trứng bắc thảo không?"
Trần đại nương đặt trứng bắc thảo xuống, vẻ mặt do dự:" Mấy ngày nay tiệm cháo nhà ta làm ăn không được tốt lắm."
"Chính vì như vậy, trước khi có ai làm được món hiếm lạ này, đại nương cần phải nhanh tay nắm lấy cơ hội đi trước. Cháo này rất ngon, không lo bán không được, nếu chỉ tiệm của đại nương mới có thì nhất định khách sẽ tập trung đến tiệm của nhà đại nương ăn cháo."
Trần đại nương động ℓòng trước sự nhiệt tình của nàng, đồng ý: "Cháo này quả thực rất dễ bán, nhưng ngươi phải nói cho ta ngươi định bán trứng bắc thảo này thế nào trước, ta phải tính toán xem có ℓời hay không."
"Được." Mạch Tuệ hắng giọng, nghiêm túc nói: "Một quả trứng bắc thảo có thể nấu được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-theo-nhai-con-chay-nan-ta-dung-khong-gian-tich-tru-vat-tu/2931262/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.