Trên thực tế Đường Lạc đã sẵn sàng để bị hắn xỉa xói.
Nhưng bây giờ Lão Vương đột nhiên thẳng thắn vượt quá dự đoán, ngược lại khiến cậu nhất thời không biết đối phó ra sao.
“Cho nên, ừm,” Cậu ngẫm nghĩ, “Quả nhiên anh vẫn hơi có thành kiến với cậu ấy.”
Lão Vương nhún vai, từ chối cho ý kiến.
“Tại sao?” Đường Lạc tò mò, “Cậu ấy làm mích lòng anh rồi à?”
“Cậu trái lại không cảm thấy khó xử nhỉ?” Lão Vương hỏi ngược lại, “Không sợ cậu ta vì đường cong cứu quốc mà có mưu đồ khác?”
“Gì cơ?” Đường Lạc mờ mịt.
Lão Vương nhướng một bên lông mày: “Cậu thực sự không cảm thấy xấu hổ?”
“… Xấu hổ chứ?” Đường Lạc cười ngượng ngùng, “Vào rừng mơ bắt con tưởng bở, cảm thấy mình ngu quá, hì hì.”
“…” Lão Vương nhìn cậu một cái, thở dài không nói gì.
“Này, thật ra từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên tôi được người ta theo đuổi đấy,” Đường Lạc úp sấp bên cạnh Lão Vương, “Biết là nhầm rồi, mặc dù thở phào nhẹ nhõm, có điều bây giờ hiểu ra vẫn có chút xíu mất mát.”
Lão Vương nhìn mặt cậu, hỏi: “Cho tới bây giờ chưa từng có ai theo đuổi cậu?”
“Mấy cô gái quan hệ tốt sẽ trở thành bạn thân của tôi,” Đường Lạc cúi đầu chơi ngón tay của mình, “Con trai… con trai bên cạnh tôi đều rất thẳng.”
“… Có lẽ bên cạnh có người thích cậu, nhưng cậu không biết thôi.” Lão Vương nói.
“Tôi đâu có chậm hiểu đến vậy,” Đường Lạc nói, “Tôi rất nhạy cảm về mặt này.”
“…”
“Nhưng mà, trước kia tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-ong-dich-thuc-co-gan-mac-vay/1185485/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.