Tạ Thầm Ngạn uống hết một phần ba ly nước, môi mỏng thấm ướt, dưới ánh đèn rực rỡ càng trở nên đẹp mắt: “Nam Chi, để văn kiện xuống.”
Hạ Nam Chi giấu tay ra sau lưng: “Nếu em xé đi, Phạm Phạm nhất định sẽ thưởng cho em một tòa núi vàng.”
Tạ Thầm Ngạn như cười như không nhìn cô giãy dụa vô ích, cũng tung ra lợi thế mê người, thấp giọng nói: “Em không xé, anh thưởng cho em một ngọn núi kim cương.”’
Cầu vai và sườn cổ trắng mịn của Hạ Nam Chi thẳng tắp, cô sửng sốt giây lát, cũng không phải bị dao động, mà là cho dù xé rách cũng vô dụng.
Chỉ là cô có chút lo lắng, sau khi ngẫm nghĩ một lúc, cô khẽ hỏi: “Anh với Dung Già Lễ định hợp lực độc chiếm Bắc Lâm đ*o của Hồng Kông, trong nhà anh còn còn có thanh niên trai tráng nào có thể cử đi liên hôn với cô Lôi sao? Đừng bảo là anh định ‘gả’ Thầm Thời đi đấy nhé?”
“Thứ anh muốn là Bắc Lâm đ*o, còn Dung Già Lễ muốn thu mua sản nghiệp trăm năm của nhà họ Lôi ở Hồng Kông mà không cần liên hôn.”
Hiển nhiên Tạ Thầm Ngạn và Dung Già Lễ làm việc càng tàn nhẫn hơn.
Không cần con gái như hoa như ngọc của người ta, thứ cần chỉ là gia nghiệp ——
Tốt xấu gì Hạ Tư Phạm sát vách chỉ muốn cùng nhà họ Lôi đôi bên cùng có lợi, hợp tác kinh doanh cả hai cùng giàu có.
Hạ Nam Chi ngẫm nghĩ giây lát, còn nói: “Không đúng, Hạ Tư Phạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-lua/2740615/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.