Việc Hạ Tư Phạm bị gia pháp hầu hạ, bị nhà họ Hạ đóng cửa dạy dỗ, ngược lại không lan truyền trong giới hào môn cao cấp.
Trong lúc vào đoàn làm phim đóng vai khách mời, Hạ Nam Chi quan tâm không ít đến vết thương của anh ấy, vết bầm tím sau lưng dưỡng thương chừng mười ngày đã khôi phục, nhưng vết thương do gãy xương trên đầu gối lại không chóng lành như thế, kết quả mà bác sĩ phán, ít nhất phải ngồi xe lăn hơn nửa năm.
Hạ Nam Chi còn biết được một chuyện, qua đến ngày thứ ba, bà cô ăn chay niệm Phật bỗng chán ghét việc hai tay mình dính đầy máu tươi, nhưng kì thực là mắt không thấy tâm không phiền, bèn tìm một lý do trở về núi, vẫn là bố cô đích thân tiễn ra cổng nhà họ Hạ.
Không có vị Phật lớn này ở nhà, Hạ Nam Chi cũng không còn run rẩy lo lắng Hạ Tư Phạm lại bị gia pháp hầu hạ nữa.
Cảnh khách mời của cô vừa đóng máy, Đàm Tụng lại đưa tới kịch bản tốt.
Rèm cửa phòng khách mở rộng, ánh mặt trời đầu hạ bắt đầu hơi say, Hạ Nam Chi lười biếng nằm trên sô pha, nghiêng mình về phía ánh sáng trong trẻo, đầu ngón tay lật kịch bản, tầm mắt lập tức thấy được tên đạo diễn.
“Hồng Uyên?”
Đây chẳng phải là đạo diễn của bộ phim ‘Ngôi Sao Cô Đơn’ mà lần đầu tiên cô giành được giải thưởng sao?
Hạ Nam Chi khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng, hỏi ra nỗi hoang mang trong lòng: “Em nhớ rõ trong lễ trao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-lua/2740062/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.