Giọng nói này rất quen thuộc đối với mọi người, bởi vì người nói chuyện là Lục Hàm. Tất cả đều nhìn về phía phát ra tiếng nói, sau đó chỉ thấy Lục Hàm từ trong bóng tối đi ra, sắc mặt rất khó nhìn.
Lục Hàm đưa mắt nhìn ba người vẫn còn tâm tình đùa giỡn ở đây, tiếp đó là đưa mắt tập trung nhìn lên khuôn mặt của Bạch Tiểu Cửu. Lúc này Bạch Diệc Trạch và Sở Mặc cũng không cần nói gì, vì hắn và hai người này đã gặp qua nhiều lần, thậm chí ngày hôm nay hắn và Bạch Diệc Trạch còn vừa gặp nhau xong. Cho nên Lục Hàm xác định người này là lần đầu tiên hắn gặp mặt, nhưng không hiểu sao hắn lại có cảm giác vô cùng quen thuộc.
“Tiểu Cửu!” Nhìn gương mặt quen thuộc, Lục Hàm thì thào gọi tên. Sau đó từng mảnh nhỏ trí nhớ mãnh liệt xâm nhập vào trong đầu, xâu chuỗi toàn bộ các đoạn ngắn kí ức lại, dần dần trở thành hoàn chỉnh. Mà người đàn ông có khuôn mặt xinh đẹp ở trước mắt này, lại chính là con tam vĩ hồ cùng hắn gặp ở trong mộng giống nhau như đúc.
Vẻ mặt Bạch Tiểu Cửu trở nên vui vẻ, nó thật không ngờ sẽ ở đây gặp được Lục Hàm. Tuy chưa chuẩn bị tốt để gặp mặt Lục Hàm, nhưng khi thấy Lục Hàm nhận ra chính mình, thậm chí còn gọi tên mình… Bạch Tiểu Cửu liền bất chấp tất cả đáp lại: “Lục Hàm!”
Lục Hàm kinh ngạc, mãi một lúc sau mới như từ trong mộng tỉnh lại và ý thức được mình vừa làm cái gì.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866858/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.