Bạch Diệc Trạch cùng nhau đi tới quán cà phê ở gần tập đoàn Vân Mặc, đợi sau khi tìm được vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, Bạch Diệc Trạch tỏ ý lần này cậu mời và có ý để cho Lục Hàm chọn đồ thoải mái không cần suy nghĩ.
“Lục thiên sư, Bạch Tiểu Cửu nhà chúng tôi sao lại không đi cùng với anh vậy hả?” Bạch Diệc Trạch cười hì hì nói với người phục vụ là mình muốn uống cà phê và thêm mấy món điểm tâm, rồi sau đó mới đưa menu sang cho Lục Hàm.
“Từ sáng sớm hôm qua, Bạch Tiểu Cửu bỗng nhiên biến mất” Lục Hàm thờ ơ nhìn Bạch Diệc Trạch, sau đó cũng gọi một ly cà phê. Đợi cho tới khi người phục vụ đi khuất mới hỏi: “Cậu rốt cuộc là ai? Với cả Bạch Tiểu Cửu chắc cũng không phải là một con tiểu cẩu nhỉ!”
Ban đầu Lục Hàm chỉ cảm thấy có vài điểm đáng nghi ngờ, nhưng hiện tại thì dù có đánh chết hắn cũng không tin Bạch Diệc Trạch là người bình thường. Người thường gặp yêu quái sao lại có thể bình tĩnh như vậy được? Người thường sẽ thân mật với yêu quái như thế sao? Hơn nữa yêu quái này đối với Bạch Diệc Trạch còn rất tin tưởng, miệng gọi Bạch đại nhân… Mà thông thường thì yêu quái sẽ không tùy tiện gọi vậy. Cậu ta như vậy, thì sủng vật sao có thể là một động vật bình thường được.
Một con yêu quái cam tâm tình nguyện chạy tới chịu làm sủng vật cho một nhân loại, chuyện này ở trong mắt thiên sư là chuyện rất khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866853/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.