Sở Mặc còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp Bạch Diệc Trạch là vào hồi học trung học, đó là lúc sau khi khai giảng được một tuần, Bạch Diệc Trạch là học sinh chuyển từ trường khác tới. Chủ nhiệm lớp dẫn cậu vào phòng học, giới thiệu cậu với toàn bộ mọi người trong lớp, nhưng cậu chỉ nói mỗi tên mình rồi sau đó là im lặng. Đương nhiên lúc đấy cậu cũng không dùng cái tên là Bạch Diệc Trạch.
Chỗ ngồi là được sắp xếp từ sau hôm khai giảng, vừa đúng lúc chỗ ngồi bên cạnh Sở Mặc không có ai ngồi, nên Bạch Diệc Trạch được an bài ngồi luôn ở đó.
Bạch Diệc Trạch khách sáo chào hỏi Sở Mặc một câu, rồi từ lúc đấy tới tận buổi trưa cậu cũng chưa nói thêm câu nào nữa.
Người nhỏ bé giống như đứa trẻ mới lớn, hơn nữa còn không được phơi nắng thì phải, cho nên da của Bạch Diệc Trạch so với người bình thường còn trắng hơn rất nhiều, cộng thêm một đôi mắt thật to như biết nói cười… nếu nhìn thoáng qua thì chẳng thấy tương xứng với tuổi của cậu tí nào. Mặc dù có chút không muốn tiếp cận với người lạ, nhưng lại vẫn tạo cho người ta một cảm giác rất đặc biệt. Đây cũng là ấn tượng đầu tiên của Sở Mặc đối với Bạch Diệc Trạch.
Trong một tuần kể từ khi khai giảng tới giờ, mọi người trong lớp đều làm quen và chào hỏi nhau khá tốt, tạo thành một vòng tròn nhỏ hẹp. Cho nên khi Bạch Diệc Trạch xuất hiện, là một người đến muộn hơn so với mọi người, nên muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866839/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.