Bạch Diệc Trạch vội vàng chạy theo, nhưng bởi vì khoảng cách của cậu với Lý Đức Hải quả thật có hơi xa nên dù đã cố gắng mãi mà vẫn không theo kịp. Mắt thấy Lý Đức Hải càng lúc càng cách xa sơn trang, dần dần rời khỏi con đường tản bộ đầy đá vụn mà du khách thường đi tới cánh rừng sâu ở tít bên trong.
Nhìn các du khách đều dừng lại ở bên ven đường, Bạch Diệc Trạch cảm thấy tức giận vì Lý Đức Hải không chịu nghe cậu khuyên bảo. Nơi mà người thường còn chẳng đi vào, vậy mà ông ta vẫn không biết sợ mà cứ đi vào là sao. Nếu như ở trong rừng gặp phải yêu quái, đem ông ta ăn sống nuốt tươi, thì đúng là kiểu chết không thấy xác. Đến lúc đó dù cậu có muốn đứng ra dẫn linh hồn ông ta đi vào luân hồi, sợ là cũng chẳng thể dẫn nổi. Bởi vì người chết mà ngay cả linh hồn cũng bị xơi tái thì cậu lấy gì mà dẫn.
Bạch Diệc Trạch cắn răng, đang chuẩn bị đi theo Lý Đức Hải vào trong rừng thì bỗng nhiên cậu bị một điểm ánh sáng ở trên thân cây gần đó gây chú ý. Đợi tới khi tập trung quan sát, thì mới biết đó chính là máy theo dõi của sơn trang dùng để đề phòng du khách chẳng may đi nhầm rồi xông vào bên trong rừng cây.
Không muốn bị máy theo dõi ghi lại hình ảnh, Bạch Diệc Trạch cẩn thận nhìn quanh, xác định vị trí hiện tại của cậu không bị nhìn thấy. Sau đó cậu nhanh chóng lấy ra một đạo phù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866837/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.