Hôm nay mình có việc bận, nên chỉ kịp làm được một chương. Tối nay mình sẽ post nốt chương còn lại sau nhé!
Chương 27.
Thấy Bạch Diệc Trạch không hề để ý, Lục Hàm nghi ngờ nhìn Bạch Diệc Trạch một cái. Nghe giọng điệu của cậu thì hình như chỉ là một nhân viên, hơn nữa ở trên người cậu, hắn không cảm nhận được chút linh lực nào cả.
Người ủy thác chắc chắn đã biết có oán linh tồn tại, nên nếu bọn họ không quan tâm đến nguy hiểm của bản thân thì thôi vậy, Lục Hàm cũng không kiên quyết bắt bọn họ phải ra ngoài nữa.
Lục Hàm đem Bạch Tiểu Cửu thả ra, sờ sờ lên đám lông mềm như tơ của nó nói: “Tiểu Cửu, ta phải làm việc rồi, ngươi ngoan ngoãn đi theo chủ nhân của mình đi. Đợi ta làm việc xong sẽ chơi với ngươi tiếp có được không?”
Giọng nói của Lục Hàm giống như là đang dỗ trẻ con, hắn vừa nhìn thấy con chó nhỏ này thì đã cực kỳ yêu thích rồi, nhưng không nghĩ tới nó lại biết nghe lời như thế. Ở bên cạnh nó một lúc, hắn cảm thấy cứ như mình đã từng rất thân quen với nó vậy, có một cảm giác rất khó nói. Nếu không phải Bạch Tiểu Cửu đã có chủ, hắn thật muốn đem nó mang về nuôi dưỡng.
Bạch Tiểu Cửu tội nghiệp nhìn Lục Hàm, giống như bị Lục Hàm vứt bỏ vậy. Ánh mắt nó mang theo ấm ức, miệng cắn lấy ông quần của Lục Hàm, bày tỏ mình muốn cùng hắn đi bắt oán linh.
“Không được! Ngươi ngoan ngoãn ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866806/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.