Thần sắc gã trịnh trọng hơn nhiều: “Lưu tiên sinh, thù lao tôi chắc chắn trả cao! Bà đỡ âm linh nam này tôi chưa nghe qua bao giờ! Không phải đã nói là anh sẽ xin Lưu âm bà ở thôn Tiểu Liễu ra tay sao?”“Hay là tôi với anh đi một chuyến, xin vị Lưu âm bà này? Bà ta có tự cao đến đâu, thì suy cho cùng cũng là bà đỡ âm linh, không thể không làm nghề được nhỉ?”Tôi vốn đã thấy bó tay, lại còn bị tên béo này lơ luôn!Nhưng nghe thấy gã nhắc đến tên bà nội, khiến tôi không giận nổi, tôi tuổi còn trẻ, lại là thằng đàn ông, khiến người ta nghi ngờ cũng là chuyện bình thường.Dù gì quan niệm ban đầu của tôi cũng toàn là, bà đỡ âm linh đã gọi là bà đỡ rồi, thì chắc chắn phải là nữ, chuẩn nhất thì phải là bà già.Lưu Văn Tam lại cười ha hả, nói: “Xưởng trưởng Châu, người không nhìn diện mạo, nước biển không dùng đấu đo, ai nói bà đỡ âm linh không được là nam?”“La âm bà là cháu trai của Lưu âm bà, đỡ âm linh nhà họ Tạ và nhà họ Vương mà cậu nghe được, đều là tôi với cậu ta đi đỡ!”“Vốn dĩ tôi nhận lời với cậu, hôm qua sẽ cùng cậu ra sông Dương, nhưng lại hoãn lại một hôm, cậu biết xảy ra chuyện gì không?” Giọng điệu Lưu Văn Tam trở nên vô cùng thần bí.Thần sắc xưởng trưởng Châu rõ ràng trở nên ngờ vực, nghiêng đầu lắng nghe.Lưu Văn Tam mới nói: “Nhà họ Cố của thành phố Khai Dương có một đứa con gái ngoài giá thú, bị khó sinh, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-gian-nguy-van-thuc-luc/3917559/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.