Thời gian này, tôi cứ có cảm giác mẹ tôi luôn đi theo tôi.Ở bãi lau Liễu, lúc tôi sắp mất mạng thì bị cứu lên.
Ở nhà Lưu Văn Tam mũi giày quay vào phía giường, đây đều là những dấu hiệu mập mờ cho tôi.Mẹ tôi đang nhìn tôi, bảo vệ tôi!Nhưng như thế quá bất công, mẹ lẽ ra phải được sang kiếp sống mới từ lâu!Lưu Văn Tam chặn đại một chiếc taxi, lên xe xong, lão báo một địa chỉ ở đường Hàng Giấy.Tôi không quen đường ở thành phố Khai Dương lắm, nhưng tài xế vừa nghe đường Hàng Giấy, lập tức phẩy tay, bảo chúng tôi gọi xe khác, hắn không chở! Lạch cạch mất mười mấy phút, đổi liền ba xe, chúng tôi mới lên đường được.Đến nơi tôi mới biết, vì sao có nhiều tài xế không nhận chở chuyến này như thế!Đường Hàng Giấy là một con đường rất cũ kỹ, đầu đường có một tấm biển, ghi hai chữ Hàng Giấy.Giao lộ có mấy cái đôn đá, cho người ta cảm giác đầy dầu mỡ.Cả con đường có tầm mười mấy cửa hàng, cửa hàng tiền giấy giấy cuộn, dịch vụ tang lễ mai táng từ a đến z, khắc bia mộ, đặt làm quan tài...Thậm chí một cửa hàng ở đầu đường, còn có mấy người đang khiêng một xác chết từ trên xe xuống, mùi xác thối nồng nặc bay vào mũi, tý thì làm tôi ngất...Những xác chết hóa sát lúc trước vớt từ dưới nước lên để đỡ âm linh, đều là xác chết mà không hóa! Thêm việc ngâm ở dưới nước, cả mấy tháng cũng chẳng có mấy mùi hôi.
Xác Cố Nhược Tầm hơi có chút mùi, cũng vì bị rạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-gian-nguy-van-thuc-luc/3917557/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.