Nỗi vui mừng trong lòng nhạt đi không ít.Cảnh sát nói chuyện với Cố Khai Dương xong, lại gọi tôi với Lưu Văn Tam đi lấy khẩu cung.Đại khái cũng là hỏi vấn đề Từ Hồng Mai chết, tôi đem chuyện ban ngày ra kể đúng sự thật.Lưu Văn Tam vì ban ngày không có mặt, chập tối mới đến khu nhà cổ họ Cố, nên cũng chẳng có gì để nói.Còn người đàn bà bị người làm nhà họ Cố vây lấy kia thì không liên quan gì đến vụ án này, bọn họ không quản, cũng chẳng hỏi han nửa lời.Tầm mười mấy phút sau, cảnh sát đem theo xác chết của Từ Hồng Mai rời đi.Cách giải thích Từ Hồng Mai kinh động xác chết nên bị hại, phía cảnh sát rõ ràng không tin, lại còn giáo dục đám người làm nhà họ Cố một hồi, rằng đừng có giở trò mê tín dị đoan, rằng lưới trời lồng lộng thưa mà không lọt, chỉ cần là hung thủ giết người, thì chắc chắn không thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật!Còn chuyện tìm thêm manh mối, phải đợi đưa xác chết về kiểm tra mới có kết quả.Trong mắt tôi, đến cuối cùng điều tra ra hung thủ đích thị là xác chết Cố Nhược Tầm, thì có ý nghĩa gì?Đương nhiên, tất cả vẫn chưa có kết luận, tôi cũng không dám quá khẳng định.Ngoảnh đầu nhìn sang người đàn bà bị đám người làm vây quanh.Tôi hít sâu một hơi, nói với Cố Khai Dương: “Cố nhị đương gia, ông có tìm nhầm người không? Người này là đàn bà mà!” Cố Khai Dương trầm giọng nói: “La âm bà, Lưu tiên sinh, vào hậu viện đã, rồi để cô ta nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-gian-nguy-van-thuc-luc/3917554/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.