Nhưng lúc đó tôi đúng là buồn ngủ quá, mơ mơ màng màng gọi một câu chú Văn Tam, xong lại ngủ thiếp đi...Nguyên một đêm, tôi ngủ vô cùng ngon giấc, thậm chí còn mơ một giấc mơ!Mơ thấy mẹ tôi xoa đầu tôi, xoa nguyên cả đêm!Mẹ ngồi ở đầu giường, để tôi gối đầu lên đùi bà ngủ.Ngày hôm sau, tôi ngủ đến sầm trời tối đất, lúc tỉnh dậy ánh nắng gay gắt chiếu vào trong phòng, chói đến không mở nổi mắt.
Mò lấy điện thoại ở đầu giường, ngó đồng hồ, đã mười hai giờ rồi!Những hình ảnh trong giấc mơ vẫn lởn vởn trong đầu.
Tôi đích thực ngủ rất ngon, nhưng trong lòng lại dấy lên cảm giác đau buồn.Lúc xuống giường, tim tôi đập thình thịch.Dưới chân giường, giày của tôi đáng lẽ phải vứt lung tung mới đúng, đêm qua lúc lên giường tuy tôi có hơi mơ màng, nhưng vẫn nhớ rất rõ, hai chiếc giày đều bị tôi hất văng!Nhưng lúc này, lại xếp ở dưới cạnh giường! Mũi giày hướng vào trong giường, gọn gàng ngăn nắp!Cúi đầu nhìn quần áo trên người, chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng, áo khoác mặc ngoài đã bị cởi ra, gấp gọn đặt ở đầu giường.Đêm qua chú Văn Tam vào phòng tôi?Đúng lúc ấy, cửa phòng bị mở ra, Lưu Văn Tam thần sắc sung mãn xuất hiện ở cửa.Lão cười hề hề bảo: “Thập Lục, trưa rồi, dậy nhanh! Chú Văn Tam làm cho mày một bữa ngon!” Tiếp đấy, ánh mắt lão bất chợt ngưng lại, nhìn chằm chằm vào đôi giày dưới cạnh giường của tôi tận mấy giây liền.“Thập Lục, nhớ kỹ một chuyện, từ sau tối đi ngủ, mũi giày không được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-gian-nguy-van-thuc-luc/3917546/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.