Nếu mà nói lão Liễu uống say, nửa đêm nửa hôm lái xe ra bãi lau Liễu, thì cũng không thể nào!Tôi hỏi Lưu Văn Tam, hay là lão Liễu nhận việc về làm riêng?“Lão Liễu theo chú bấy nhiêu năm trời, những chuyện này lão vô cùng tường tận, không dám làm bừa đâu.”Lưu Văn Tam nheo mắt, lại lắc lắc đầu: “Lão với chú giống nhau, không con cái gì, có cái chú đỡ hơn lão tí, một thân một mình, lão thì họ hàng nghèo cả đống, đầy đứa cầu cho lão chết sớm, để còn chia gia tài của lão.”Nói rồi, Lưu Văn Tam lôi từ hiên nhà ra một cái ghế dựa, khép mắt nằm xuống xong, thì gà gật nằm phơi chút nắng cuối chiều.Câu nói này có chút ý tứ sâu xa, nếu lão Liễu không phải bị quỷ hại, thì quá nửa là do nhân họa rồi!Tôi nhớ lại những lời ban nãy Lưu Văn Tam nói với Liễu Chí...!Lẽ nào, lão đã đoán ra điều gì ?Tại sao lão lại hỏi Liễu Chí,Mày có chắc chắn lấy chỗ ba mươi vạn này không? Lão đang nghi ngờ Liễu Chí!Tim tôi đập thình thịch, lại cúi đầu xuống nhìn Lưu Văn Tam một cái.Lão nhắm mắt, bốn năm mươi tuổi, lẫn trong đám tóc đen ngắn, xen kẽ một ít tóc trắng, trông có vài phần loang lổ.
Trước đây tôi cho rằng, người vớt xác là loại hạ cửu lưu xuống sông vớt xác chết lên, rồi giữ xác chết mà ra giá.
Nhưng Lưu Văn Tam hoàn toàn không phải như vậy, có những lời lão chỉ nói đến điểm là dừng, cũng chẳng có gì liều lĩnh.Lưu Văn Tam tuyệt đối không phải người thường, chứ không bà nội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-gian-nguy-van-thuc-luc/3917542/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.