Cuối cùng vẫn là bà nội mở miệng nói: “Văn Tam, mày xem thế này có được không, trảm quỷ đao mày đặt trên cái bàn trong sân!”“Nếu con bé kia vẫn cứ đưa âm thai đến tác quái, thì cũng phải cân nhắc suy tính.
Nếu mà nó quấy phá thật, có cái đao này, tao với Thập Lục cầm để phòng thân được, mà mày cũng dùng được, như thế cũng không làm tổn thương đến mẹ thằng Thập Lục!”Lưu Văn Tam cười cười gật đầu: “Vẫn là Lưu âm bà nghĩ chu đáo.”Nói xong, Lưu Văn Tam lại trầm ngâm một lát, rồi nói tiếp: “Thế này đi, Lưu âm bà, đợi vụ nhà họ Vương giải quyết xong, tôi xem sắp xếp cho Thập Lục, mẹ nó bị bà thu phục một lần rồi, có tôi với bà ở đây, cô ta chưa chắc đã dám lại gần Thập Lục.”“Chúng ta phải về thôn Tiểu Liễu, nhà bà là nhà ma nơi mà cô ta mất, về đấy cho Thập Lục gọi hồn, chắc chắn cô ta sẽ về!”“Đến lúc đấy tôi thử xem có tiễn cô ta đi được không, hoặc thu vào trong ngọc.”Bà nội tươi cười gật đầu, tôi cũng vô cùng cảm kích nhìn sang Lưu Văn Tam.Thời gian trôi đi rất nhanh, chớp mắt đã đến lúc trời tối.Hôm nay là đêm trăng mờ, bầu trời đêm cũng chẳng thấy mấy vì sao, người xưa nói, đây là đêm trăng quỷ.Khói sương che mờ ánh trăng, trên mặt đất cũng chẳng nhìn rõ bóng của người sống, nên rất khó phân biệt sự khác biệt giữa người và quỷ.Bà nội đêm qua vừa gặp quỷ, cả người không mấy dễ chịu, Lưu Văn Tam nấu cho bà một bát canh sâm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-gian-nguy-van-thuc-luc/3917535/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.