Trong tang lễ, Tiêu Thước mặc bộ Âu phục đen, sắc mặt tái nhợt. Từ đầu đến cuối bà không hề rơi lệ nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn vào di ảnh trên bia mộ. Chim sẻ đỏ bay vòng quanh mộ Lục Đình Ngự, không ngừng hót lên từng tiếng não lòng. Chắc chắn bà đang khóc trong thế giới tinh thần, ai có mặt tại đây cũng cảm nhận rất rõ cảm xúc đau khổ đến tuyệt vọng đang bao trùm lấy bà.
Hình ảnh ấy khiến thân bằng quyến thuộc ai cũng phải xót xa. Lính gác và Dẫn đường đã kết hôn chẳng khác gì buộc chặt linh hồn với nhau. Đối với Tiêu Thước, cái chết của Lục Đình Ngự không đơn giản chỉ là mất người bạn đời.
Mà đó là cảm giác đau đớn, thống khổ như huyết nhục chia lìa, linh hồn tan vỡ.
Lục Tắc Hiên thấy dáng vẻ này của mẹ mà lo lắng không thôi. Nhưng hắn không thể tiết lộ với bà rằng tất cả những điều này chỉ là một màn kịch. Lễ tang cha hắn sẽ có rất nhiều người tới đưa tiễn, biểu hiện của bà sẽ bị những “kẻ quan tâm” soi xét tỉ mỉ.
Hôm nay nghĩa trang Nam Sơn đông đúc lạ kỳ. Người đưa tang xếp thành hàng dài dằng dặc, ngoại trừ tướng sĩ thuộc Quân đoàn Liệp Ưng còn có đại diện các quân đoàn khác của Liên bang và Nguyên soái Tần Tiêu, Hội trưởng Hiệp hội Dẫn đường – Ludwig, Giáo sư Viện Khoa học Trung ương – Mạc Duy, thậm chí có cả Tổng thống Harrison.
Tất cả những “nhân vật lớn” đều đến đông đủ.
Lục Đình Ngự là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-duong-so-mot-vu-tru/2732865/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.