Lạc Xuất Vân đứng trước gương chỉnh sửa cà vạt nửa ngày không xong, Thôi Tử Tử không nhìn nổi nữa.
“Anh này…… Anh đi họp phụ huynh chứ có phải hẹn hò đâu mà kĩ càng dữ vậy……”
Lạc Xuất Vân không quan tâm cậu nhóc, chỉ chăm chăm lo việc thắt cà vạt của mình. Đang giữa chừng thì bị Lạc Vu Sơn giành lấy.
.Đối phương nghiêng người đứng trước mặt anh, tóc mái hờ hững quẹt qua mí mắt, hắn cúi đầu linh hoạt vòng cà vạt qua cổ Lạc Xuất Vân.
Lạc Xuất Vân không quen, ngửa người về sau trốn đi, cười nói: “Đừng, anh hai sợ ngứa.”
Lạc Vu Sơn mặt không biến sắc, nâng mắt nhìn anh một cái.
Lạc Xuất Vân xấu hổ khụ khụ, không dám cử động nữa.
Không đến nửa phút, Lạc Vu Sơn vỗ ngực Lạc Xuất Vân: “Xong rồi anh.”
Một nút thắt cà vạt hoàn hảo.
Lạc Xuất Vân nhìn chằm chằm vào gương một lúc lâu, trong lòng có chút phức tạp, sầu não nói: “Anh thấy em trưởng thành hơi to quá rồi đó.”
Lạc Vu Sơn ngẩn người, sau đó nở nụ cười đầy ẩn ý: “Anh nói phương diện nào vậy, anh hai?”
Lạc Xuất Vân bĩu môi, lẩm bẩm: “Dù sao thì cũng không đáng yêu bằng ngày trước……”Lạc Vu Sơn: “……”định trêu anh mà hong có được:v
Trường nội trú có quy định nghiêm ngặt hơn trường công lập bình thường rất nhiều. Lần này Lạc Vu Sơn quay về cũng chỉ để báo cho anh tham gia họp phụ huynh bàn chuyện phân ban, họp xong thì điền vào phiếu rồi chính thức chuyển lớp.
Khác với những cuộc họp phụ huynh thông thường, lần này giống cuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-my-tua-nhu-tinh-yeu/831361/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.