Diệp Thời Ý xuống lầu đúng lúc người giúp việc mang món ăn cuối cùng bưng lên.
"Cậu Diệp, không rõ khẩu vị của cậu nên tôi dựa theo khẩu vị thường ngày của cậu Tưởng để làm, cậu ăn tạm trước nhé, thích món nào thì báo lại với tôi, sau này tôi sẽ chuẩn bị."
Diệp Thời Ý vội nói: "Như thế này là được rồi...... Cháu xưng hô với dì thế nào thì được ạ?"
"Gọi dì Lan là được." Nhìn qua dì Lan khoảng bốn năm mươi tuổi, tươi cười hiền lành: "Cậu Tưởng không xuống ăn cơm sao?"
Diệp Thời Ý lắc đầu: "Anh ấy ra ngoài, chắc là không trở lại sớm."
Dì Lan xuýt xoa vài tiếng, có chút đau lòng nhìn đồ ăn trên bàn: "Tiếc quá, dì đã chuẩn bị đồ ăn cho hai người."
Bà làm ở đây đã 10 năm, bình thường Tưởng Du Chi không ăn cơm ở nhà đều sẽ nói với bà một tiếng, hôm nay lại chưa thấy nói gì.
"Không sao, cháu sẽ cố gắng ăn hết."
Nghe câu nói này, dì Lan liền cảm thấy vị Diệp thiếu gia này là người tốt. Tưởng Du Chi đối xử với người giúp việc không tệ, nên đối với vị chủ nhân mới bỗng nhiên xuất hiện này dì Lan cũng không cảm thấy sợ hãi.
Bà cười tủm tỉm hỏi: "Cậu Diệp năm nay bao nhiêu tuổi?"
"22 ạ." Diệp Thời Ý dừng ăn đáp.
"Vậy chẳng phải còn đang học đại học sao?"
"À...... Sắp tốt nghiệp ạ." Nhưng cậu đã sớm không tới trường học.
Cậu học tại một trường đại học có tiếng, quản lý tương đối nghiêm khắc, lẽ ra cậu sẽ tốt nghiệp trong năm nay, nhưng trong năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-my-thoi-y/252215/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.