Tưởng Du Chi trở lại phòng bao, người đàn ông trung niên ngồi bên trong lập tức đứng lên nghênh đón.
"Tôi thấy thư ký của Tưởng tổng vội vàng đi ra ngoài, còn tưởng rằng cậu gặp chuyện gì."
Tưởng Du Chi ngồi xuống: "Tiếp tục đi."
"Được," Vương tổng ngồi xuống theo, không dám lãng phí thời gian của đối phương, tiếp tục nói về đề tài lúc nãy: "Tưởng tổng, miếng đất ở phố Lâm Tân kia tôi bảo đảm với cậu trong vòng ba năm sẽ trở thành khu vực thương mại lớn của thành phố A......"
Tưởng Du Chi lẳng lặng nghe, không tiếp lời, Vương tổng không nhìn ra được thái độ của anh.
Thao thao bất tuyệt nói xong kế hoạch của mình, Vương tổng muốn hỏi có được hay không, lại càng muốn hỏi là vị này rốt cuộc có nghe hay không......
Nhưng tất nhiên ông ta sẽ không hỏi.
"Tưởng tổng, cậu xem kế hoạch này có vấn đề gì không?"
Tưởng Du Chi nhận tài liệu kế hoạch, nhìn nhanh qua vài lần.
Không đến nửa phút, anh đem trả lại tập tài liệu, cười như không cười: "Đây là bản kế hoạch của mấy người?"
"......" Vương tổng vẫn duy trì nụ cười, "Đây mới là bản sơ thảo, do không biết tin cậu sẽ tới thành phố A nên tôi phải bảo cấp dưới tăng ca làm mới kịp, nếu cậu thấy được thì để tôi cầm lại bản sơ thảo mang về cho bọn họ hoàn thiện!"
Lời này nói trái lương tâm, trên thực tế, ông ta đã sớm nghe ngóng được tin tức về việc Tưởng Du Chi quan tâm đến sự phát triển của một khu nào đó ở thành phố A, hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-my-thoi-y/252211/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.