Lời đồng ý vội vàng của Tiểu Nguyên chỉ khiến dì Linh thấy cổ họng mình chua chát. Bà thật ra vẫn còn giận Hứa Lâm Hàn dùng dây xích ép buộc một người ở bên mình, cho nên mới chọn cách cùng Tiểu Nguyên bỏ đi để tâm tình đứa nhỏ này nhẹ hơn. Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, dù sao Lâm Hàn cũng một tay mà nuôi lớn. Để hắn ở lại một mình mặc dù biết người kia vẫn có thể tự lập được. Nhưng bản thân lại có chút không yên lòng.
Dì Linh xoa đầu, cười gượng nói.
- Vậy... vậy thì được rồi. Ăn xong ta với con sẽ thu dọn đồ đạc, chúng ta ra ga tàu rồi đi. Nếu để lâu không chừng Hứa Lâm Hàn sẽ về mất.
Tiểu Nguyên gật đầu đồng ý với dì Linh nói, cậu cúi đầu ăn cháo.... chỉ có điều, món ngon đưa đến miệng lại hoá thành nước lã. Cậu ăn được vài muỗng mà chẳng cảm nhận được hương vị gì. Chỉ có hô hấp vẫn không thể bình ổn được.
Dì Linh thu dọn áo quần của mình xong, lại lục đục đi dọn vali cho Tiểu Nguyên. Vốn dĩ lần này là đi vội vàng không có chuẩn bị gì, cho nên bà cũng chỉ mang theo áo quần, vài vật dụng cần thiết và số tiền mình tiết kiệm được từ trước đến nay.
Hai người hì hục chuẩn bị cũng đến gần mười giờ sáng mới xong, Tiểu Nguyên ôm theo con heo nhỏ... ánh mắt mông lung nhìn căn nhà này lần cuối.
Mọi chuyện ở trước cậu có thể không nhớ, Tiểu Nguyên có ngốc thì ngốc thật. Nhưng mà từng đoạn kỉ niệm khi ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-my-thang-ngoc/1418275/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.