Cái tát của dì Linh rất đau, bà ấy đánh Hứa Lâm Hàn mạnh đến nỗi đầu hắn lệch sang một bên. Má phải đỏ dần và nóng rát vô cùng.
Mà cũng nhờ cái tát mạnh như " trời giáng" này Hứa Lầm Hàn mới lấy lại được bình tĩnh, hắn chợt nhận ra những điều mình vừa làm ban nãy với Tiểu Nguyên.
Thẫn thờ xoay người bước vào trong phòng, có một Tiểu Nguyên đang ngồi sợ hãi trên giường, sợi dây xích bao chặt lấy cổ chân gầy yếu kia. Lâm Hàn như kẻ mơ hồ đi đến gần, nhỏ giọng trấn an cậu.
- Anh xin lỗi.... anh xin lỗi. Doạ em sợ rồi, để anh mở dây xích cho em. Là anh không đúng.
Tiểu Nguyên hình như bị doạ cho khiếp hãi, cậu không còn bất kì phãn ứng gì. Cả mặt dại ra đờ đẫn nhìn đi đâu không biết, đến cả khi sợi dây xích cũ kĩ theo năm tháng đó đã buông chân mình ra. Cậu cũng không thèm bỏ chạy nữa.
Lâm Hàn cũng không nói, chỉ lặng im nhìn Tiểu Nguyên một lượt.
" Em ấy vẫn vậy, vẫn gầy yếu đáng thương như xưa. Vậy mà mình lại làm ra những trò điên rồ kia. Chính bản thân hại Tiểu Nguyên đến điên, không những thế cách bù đắp của hắn cũng chẳng khác gì tên có bệnh cả. Không biết, Tiểu Nguyên sau lần này bệnh có nặng hơn không đây?"
Khuôn mặt không chút thịt, hốc mắt sâu thâm quần. Đôi môi bợt bạc thiếu máu cùng với đôi mắt không rõ tia cự kia. Tất cả đều được thu vào hướng nhìn của Lâm Hàn...
" A... thì ra mình đã hại em ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-my-thang-ngoc/1418257/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.