Hứa Lâm Hàn vứt túi bánh bao giữa đường. Chẳng màng quan tâm đến mọi thứ xung quanh, trong thâm tâm chỉ một đường hướng thẳng đến công viên.
Vừa nãy định mang bánh bao lên xe ngồi ăn, nào ngờ đám thanh thiếu niên kia lại nói chuyện to. Hắn vô tình nghe được bọn họ có nhắc đến một tên ngốc, thời gian xuất hiện cũng tầm hai ngày. Chỉ chừng đó thôi cũng khiến hắn không muốn bước nữa. Nội tâm như được một trận bùng nổ xông đến đánh mấy đứa kia, sau đó còn không kìm chế được túm cổ áo hai thằng uy hiếp.
Nhưng mà cũng nhờ vậy, Hứa Lâm Hàn mới có thêm một chút hy vọng vào việc tìm kiếm Tiểu Nguyên.
Công viên cũng gần ở đây, nhưng mà tại sao khi hắn cố gắng chạy thật nhanh thì quãng đường ở phía trước lại xa đến thế nhỉ??
Hứa Lâm Hàn mang trong mình sự hy vọng, sự mong chờ cùng tâm trạng vui vẻ một chút chạy đến cổng công viên. Sau đó gọi to.
- Tiểu Nguyên....Tiểu Nguyên....em có đây không?? Tiểu Nguyên.
Cả một khoảng trời tối bao trùm lấy công viên nhỏ này, không một ai trả lời Lâm Hàn, chỉ có tiếng nói của hắn vang vọng dần dần. Công viên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Hứa Lâm Hàn không nghe thấy tiếng người, trong lòng cũng không hề có thất vọng. Hắn cảm nhận được Tiểu Nguyên đang ở đây.
Nhẹ bước từng bước tiếng sâu vào bên trong, Hứa Lâm Hàn vừa đi vừa gọi tên cậu.
- Tiểu Nguyên....Tiểu Nguyên.
Càng đi vào bên trong, chỉ càng nghe thấy tiếng " rì rì" ở đâu đó vang lên. Hứa Lâm Hàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-my-thang-ngoc/1418242/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.