Thụ không để ý hội trưởng đi khi nào, cậu chỉ cảm thấy rốt cuộc nam thần cũng buông mình ra, hỏi em còn muốn về nữa không?
Đương nhiên là không rồi, thời điểm thế này sao có thể về được nữa.
Cậu níu lấy áo nam thần, lấy một chiếc khăn bị vò nhăn nhúm từ trong túi ra dúi vào tay nam thần. Cậu nhận sai với người ấy, là cậu đã hiểu lầm, còn không chịu nói cho rõ ràng đã giận dỗi bỏ đi, còn không biết hôm nay là sinh nhật nam thần.
Thụ cảm thấy mình thật sự không xứng với cái danh người yêu, cực kỳ thất bại.
Cậu nhỏ giọng nói: “Đi thôi, trở về thôi, bên ngoài lạnh thế này, tay anh đỏ lên hết rồi kia kìa.”
Thụ cầm lấy tay nam thần nhét vào trong túi rồi kéo nam thần vào nhà. Trên đường đi cậu nói hết những hiểu lầm của mình cho nam thần, cậu nói rằng lúc ở cửa công ty cậu đã nhìn thấy nam thần lên xe hội trưởng nên mới hỏi hắn đi đâu về. Nam thần nói mình ở công ty, nên thụ cho là hắn đang nói dối.
Nam thần hỏi ngược lại thụ: “Tại sao em không hỏi thẳng ra?”
Thụ im bặt, cậu nào dám nói là vì mình sợ nam thần sẽ bỏ chạy với hội trưởng, cậu không tự tin bla bla…
Mãi đến tận khi về nhà, nam thần trở tay đóng cửa lại, âm thanh nặng nề: “Em không muốn hỏi hay là không dám hỏi?”
Thụ quay đầu lại hơi kinh ngạc. Cậu thấy sắc mặt nam thần vô cùng không ổn, người ấy đang bước từng bước áp sát mình. Nam thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-my-tham-men/830828/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.