*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau bữa sáng, hai người bốn mắt nhìn nhau nhất thời không nói gì. Cuối cùng vẫn là Cố Lam Sinh nói trước, rằng liệu thụ có muốn hắn đưa đi làm không.
Cơ hội ở chung với nhau có thể càng nhiều càng tốt, đương nhiên thụ sẽ không từ chối.
Cậu cầm chiếc túi có đựng bộ đồ ngủ của nam thần, mặt đỏ bừng bước lên xe.
Ngồi lên xe rồi cậu mới nhớ đến chuyện hôm qua đã thất lễ trước mặt Trần tiểu thư bèn cầm điện thoại lên, soạn một tin nhắn xin lỗi.
Hiện giờ cậu hết say rồi, người cũng đã tỉnh táo, dũng khí đêm qua đã xẹp hết từ lâu. Tin nhắn xin lỗi được soạn rất dài, cả hai người đều dùng Iphone nên thụ có thể thấy biểu tượng “Đã xem”.
Nhưng hiển nhiên Trần tiểu thư không có ý trả lời.
Thụ thở một hơi thật dài, khiến nam thần liếc mắt một cái.
Nam thần hỏi sao thế, thụ lắc đầu một cái, sau khi do dự vẫn nói: “Tối qua em có gây phiền phức cho anh không, những câu em nói trước mặt Trần tiểu thư kia…”
Nam thần cười khẽ lắc đầu: “Không cần để bụng đâu.”
Thụ im lặng, cúi đầu không nói gì.
Lúc này có một chiếc di động được đưa đến trước mặt cậu, là điện thoại của nam thần. Màn hình đang sáng, hiện lên giao diện của WeChat.
Âm thanh chứa chan ý cười của nam thần vang lên bên cạnh: “Bạn học Hứa, có thể add WeChat với tôi không?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-my-tham-men/830814/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.