Phân phó được một lúc, Trần Thanh cũng mệt tim, bèn ra lệnh cho mấy người kia tiếp tục công việc của mình. Hạ nhân vội cúi chào hai người, rồi cung kính lui ra ngoài. Đợi cửa chính khép lại, Trần Thanh theo thói quen ngả dựa ra lưng ghế sau.
Sực nhớ là bên cạnh vẫn còn người, cậu vội thẳng lưng lại, nhìn qua bên cạnh.
-Bây giờ ngươi muốn làm gì?
Phương Bảo Địa cười dịu dàng.
-Công việc hiện tại của huynh đã xong. Thời gian sắp tới có thể ở cạnh đệ.
Trần Thanh nhăn mày.
-Cạnh ta làm gì?
Bảo Địa cười.
-Tất nhiên ở cạnh bảo vệ đệ rồi. Hạ nhân của huynh vài ngài nữa mới đến, mấy ngày này huynh không có gì làm.
Trần Thanh do dự.
-Ta nghĩ buổi sáng không có ai dám giết người đâu. Ngươi cũng không cần phải bên ta cả ngày.
Phương Bảo Địa lắc đầu.
-Đệ sai rồi. Bọn người của “Huyết Sát” không sợ trời không sợ đất, chỉ nhận bạc làm việc. Để bọn hắn biết được huynh không cạnh đệ, thì chúng quan tâm cái gì là ban ngày hay ban đêm, tuyệt đối sẽ ra tay.
Trần Thanh thở dài khổ sở. Xem đi xem đi, năm xưa thiếu niên ngông cuồng, để giờ cậu phải nhận tội. Về sau không lẽ cứ phải phòng trước phòng sau như vầy mà sống, có để người ta an ổn không hả.
Thật ra cậu từng nghĩ đến một cách khác, đó là trốn trong không gian một thời gian, chờ bên ngoài đã quên cậu đi thì đến một nơi khác, cải danh làm lại từ đầu. Nhưng cách này cậu không chọn.
Chưa nói đến việc hộ tịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-my-mang-khong-gian-di-lam-nong/547212/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.