Chương trước
Chương sau
*"Thực sự nhớ em."*
Cơm trưa hôm đó ăn cũng chẳng ngon vì trong đầu toàn bị câu nói đó ám ảnh. Thực ra bao năm qua anh không đổi số điện thoại. Nhưng cũng không hề có liên lạc chỉ có một mình Minh Phong chủ động gửi quà. Anh không hề hồi âm gì cả. Từ lúc chuyển nhà tới bây giờ tạm gọi là yên tĩnh cũng không nghĩ sẽ có ngày nhận được loại tin nhắn như thế này.
Dạ dày vốn không ổn, trưa nay cũng ăn không ngon nên mặt mày anh khó coi vô cùng. Mọi người trong phòng thấy kiểu anh như vậy cứ nghĩ anh vì chuyện thăng chức không thành thành ra buồn bã nên cứ đi ngang là vỗ vai kiểu an ủi anh. Trần Nhân cũng không ngoại lệ, cứ dăm ba phút lại ngó lên rồi bảo đại ca đừng buồn, phiền tới mức anh phải cốc đầu cậu ta mấy cái.
Cảm xúc bây giờ thực sự vô cùng khó diễn tả thành lời. Tình yêu đã không còn từ rất lâu, vết thương cũng đã lành lại thế nhưng tại sau khi vô tình chạm tới lại sinh ra một vài tư vị lạ lẫm. Không phải tiếc nuối nhớ nhung, cũng không phải kiểu quên lãng chết tâm. Chỉ là chẳng biết nó là gì nghĩ kiểu gì cũng chẳng đúng, có chăng khi tổn thương đạt cực điểm, con người ta chẳng còn khả năng nhận diện được cảm xúc nữa.
Hòa An mỉm cười một cách khô khan với chính bản thân mình. Thật ra có để tâm hay không để tâm cũng chẳng còn quan trọng. Kiểu người của anh chính là cầm lên được là sẽ bỏ xuống được, thứ đã mất đi rồi không bao giờ nói đến hai chữ nuối tiếc. Không có định nghĩa sẽ quay đầu lại cũng không bao giờ cho người khác cơ hội kéo anh lại.
Nghĩ tới đây Hòa An lặng lẽ tắt điện thoại, tháo sim và bẽ nó gãy làm đôi trong cái nhìn ngơ ngác của cậu con trai đối diện.
"Anh bị làm sao vậy? Anh ổn không?"
Trần Nhân bất ngờ lấy tay nhặt lại chiếc sim bị bẻ đôi mắt trợn tròn hỏi.
"Có làm sao, anh thấy tự dưng muốn sử dụng số điện thoại mới. Sim này tin nhắn rác nhiều quá."
Nói xong anh liền làm một động tác xoa xoa bụng. À, dạ dày anh hơi đau, chút nữa cậu có ra ngoài thì cho anh gửi mua một chiếc sim mới với vài viên thuốc đau dạ dày. Anh ăn xong rồi. Anh đi nghĩ trước nhé.
Nói xong đoạn liền đứng dậy đi lên hướng phòng y tế của công ty, chọn một giường gần cửa sổ tay ôm bụng thở dài một tiếng rồi nhắm mắt một tý. Vừa chợp mắt được tầm năm phút anh liền cau mày lại vì bị âm thanh giường bên cạnh nói chuyện với y tá dù tiếng không lớn nhưng vẫn làm anh khó chịu.
Thực ra anh cực kỳ khó khăn về việc đi ngủ, cực kỳ ghét tiếng ồn khi đang ngủ nên rất ít khi ở nơi công cộng mà anh chợp mắt. Chẳng qua hôm nay không ổn nên bất đắc dĩ lắm mới phải nằm ở đây. Khi giật mình thì vẫn còn nghe được phong phanh vài đoạn đối thoại bất đắc dĩ.
"Chắc anh chưa quen thời tiết ở đây nên mới có triệu chứng như vậy không sao dần dần sẽ ổn."
"Cảm ơn chị."
Giọng người đàn ông kia cất lên khiến Hòa An phải xoay người lại nhìn. Giọng nói khá là cuốn hút, đặc biệt trầm và ấm. Ngữ điệu nói chuyện cũng rất không giống như người ở đây. Nhìn sơ ngang cũng thấy người này đặc biệt cao ráo. Mái tóc rất đen và dày, điều làm Hòa An ấn tượng mạnh nhất chính là đôi vai rộng nhìn cực kỳ vững chắc.
Hẳn là cũng lâu lắm rồi anh mới có ấn tượng ban đầu mạnh với một người con trai như vậy, thực ra chia tay xong lần đó anh cũng lười phải để tâm với một ai nữa, không phải không muốn mà là lười. Phần thêm là tiêu chuẩn sau lần đổ vỡ cũng tăng cao nhìn đi nhìn lại cũng không thấy ai vừa ý.
Nghĩ xong anh liền đứng dậy bước xuống giường mỉm cười chào chị y tá một tiếng rồi xoa bụng đi ra cửa. Anh cảm giác nơi này không nằm được nữa. Trong phút chốc anh quên bén đi chuyện tin nhắn sáng nay, thực ra cũng không nằm trong ấn tượng anh nhiều lắm. Đổi sim xong rồi hẳn là hết chuyện.
Chuyện không đáng để tâm thì sẽ quên nhanh. Bước về phòng làm việc với đủ kiểu nghĩ ngợi hẳn cũng đã ổn hơn. Ca chiều nay còn phải đón trưởng phòng mới, việc gì cũng cần phải có ấn tượng ban đầu tốt một chút.
"Xanh xao lắm nha Hòa An"
"Ổn không ổn nói nha"
"Thật sự ổn không anh?"
Mọi người liên tục hỏi han anh, anh đều cười cười xem như đó là câu trả lời. Bẫng một cái từ phía sau Trần Nhân choàng tay đưa tới trước mặt anh một bọc thuốc dạ dày cùng với một cái sim điện thoại. Lúc nãy anh không định ghé phòng y tế nên mới định nhờ cậu ta đi mua, giờ nghĩ lại thấy tốn công nên đành quay lại vỗ vỗ lên vai cậu ta mấy cái.
"Phiền cậu quá, anh cảm ơn."
"Em với anh còn tính chuyện phiền hay không phiền sao. Mà nhìn anh xanh xao ghê, nhanh uống thuốc vào. Em về làm việc đây."
Nói xong đoạn liền quay lại bàn làm việc của mình. Hòa An cũng xé thuốc rồi đi lại rót nước uống. Không hiểu sao lại giống như lúc sáng, cũng đúng vị trí đó. Cũng đúng cái ly nước đó tiếng gõ cửa của trưởng phòng một lần nữa vang lên giật mình.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.