Từ Ninh chưa từng nghĩ đến một ngày nào đó mình sẽ vì chuyện chỗ ngủ mà buồn rầu. Sau khi anh tăng ca thêm giờ làm xong bài thi cuối kỳ, anh vươn mình đóng máy tính rồi đẩy cửa phòng ngủ, ánh sáng phía sau xuyên qua anh làm anh có thể thấy rõ bóng dáng Trương Hành đang nằm trên giường của mình.
Trương Hành bây giờ…. Còn là Trương Hành hay không? Dù sao cũng từng chết đi sống lại Từ Ninh không tránh khỏi có chút lo lắng, vì vậy anh không đóng cửa mà nương theo ánh sáng bên ngoài bước vào phòng, Trương Hành đã ngủ say, gương mặt tinh xảo cùng cằm đều hướng về phía Từ Ninh, hắn cùng lắm chỉ là một thanh niên bình thường ―― lớn lên đẹp trai mà thôi.
“Hừ…..”Trương Hành hừ một tiếng bằng mũi rồi cau mày lại, tựa như cảm nhận được ánh sáng rốt cục cũng mở mắt ra, hắn trông thấy một bóng đen đứng ở đầu giường thì sợ đến mức hét nhỏ một tiếng: “Ai?”
Từ Ninh bất lực giơ tay: “Là tôi.”
“Hù chết em rồi!” Trương Hành bất mãn khịt mũi sau đó dịch người vào bên trong: “Sao anh còn chưa ngủ? Một tên đàn ông như anh làm gì phải xấu hổ xoắn xuýt anh cũng đâu phải con gái…..” Nói xong liền nhắm mắt lại, Từ Ninh cảm thấy có lý nên đi ra ngoài tắt đèn sau đó leo lên giường nằm ngủ. Trong mơ anh nhìn thấy một đôi mắt xanh thẳm đang lơ lửng trước mặt mình, hình như anh đã từng thấy đôi mắt ấy ở đâu rồi thế nhưng lại không thể nghĩ ra. Sáng hôm sau tỉnh dậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-my-chong-quy/261283/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.