Võ Thành Kiệt nhíu mày, nhìn sang tôi, hỏi "Chị làm sao vậy? Chị đừng quá lo lắng, cứ yên tâm đi".
Có lẽ như sự lo lắng của tôi đã phơi bày hết lên trên khuôn mặt mình, nên làm cho cậu ta phải nói ra những lời này.
"Thành Kiệt à, đúng thiệt là chị đang lo lắng, chị lo bên trong căn buồng trống chắc chắn có thứ rất kinh khủng đang ẩn nấp".
Tôi nói một cách dứt khoát.
Võ Thành Kiệt vỗ nhẹ lên vai của tôi, đưa ánh mắt cực kỳ nghiêm túc nhìn vào tôi, trầm giọng nói "Em biết thứ đang ẩn nấp bên trong căn buồng trống kia, chắc chắn rất kinh khủng, nhưng mà chỉ có đi tới đó, chúng ta mới có thể biết được toàn bộ sự việc đang bám lấy chị, rốt cuộc là như thế nào, có như vậy em mới có cách để giải quyết được vấn đề".
Cậu ta nói xong lời này, liền bước về phía của căn buồng trống một cách vội vàng hơn.
Tôi không còn cách nào khác, đành im lặng bám theo sau.
Khi tụi tôi bước tới căn buồng trống, thì nét mặt của Võ Thành Kiệt có vẻ như rơi vào trầm tư, cậu ta không đẩy cửa trực tiếp bước vào, mà đứng nhìn vào cánh cửa buồng một lúc, rồi mới khe khẽ lên tiếng "Có vẻ như căn buồng trống này chứa nhiều bí mật hơn là em nghĩ".
Tôi nghe cậu ta nói vậy, liền lập tức có chút lo lắng, vội vàng chạy tới bên cánh cửa, đưa ánh mắt nhìn chằm chằm vào nó.
Hiện giờ, bên trên cánh cửa buồng đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811402/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.