Võ Thành Kiệt hướng về phía tôi mà nhếch mép cười "Thiệt ra nếu là "ma dẫn đường" thì có lẽ em sẽ không thể nào giải quyết nhanh chóng được, nhưng nếu là trận pháp mê lộ, thì em lại có cách giải quyết, trận pháp là do người ta dựng nên, chỉ cần phá giải là có thể thoát ra ngay".
Trong lòng tôi lóe lên một tia hi vọng, vội vội vàng vàng lên tiếng "Nếu như vậy thì quá tốt rồi, chúng ta có thể thoát khỏi đây, có thể bảo toàn được tánh mạng và có thể cứu được Chu Nguyên".
Nói tới đây, tôi liền đưa mắt nhìn sang Chu Nguyên đang ngất xỉu trên lưng của Võ Thành Kiệt, dáng vẻ và thần sắc lúc này của anh ta rất kém.
Võ Thành Kiệt gật đầu, sau đó mau chóng thả Chu Nguyên xuống đất, rồi thuận tay, cậu ta đưa sang chỗ tôi mà nói "Bây giờ em phải niệm chú, thực hiện phá giải trận pháp, vì vậy chị đỡ lấy anh rể đi".
Tôi còn chưa kịp phản ứng gì, thì Võ Thành Kiệt đã đẩy sang, vậy là theo phản xạ tự nhiên, tôi ngay lập tức ôm lấy cả người của Chu Nguyên.
Võ Thành Kiệt ở bên kia lấy từ trong người ra một lá bùa, tiếp đó cậu ta hất nó lên trên không trung, miệng bắt đầu niệm chú "Vận tâm hội tụ, dùng bùa dẫn linh, khai mở trận pháp, chỉ con đường sống... Cấp cấp như luật lệnh".
Lời của cậu ta vừa dứt, lá bùa liền đột nhiên bốc cháy, ánh sáng của ngọn lửa soi rọi cả một khoảng không.
Đúng lúc này ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811377/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.