Ở bên trong hiện giờ rất mờ tối, tôi hít một hơi sâu, lấy hết can đảm quay về phía sau nhìn, đôi mắt mơ hồ trông thấy một cái xác chết có hình dạng kinh dị, đang bò về phía mình.
"Chị họ, chị có ở bên trong hay không?"
Đúng lúc này, ở phía bên ngoài giọng của Võ Thành Kiệt rất lớn vọng vào bên trong, khiến cho tôi vô thức giựt mình, trong lòng cảm thấy có hy vọng sống sót ra khỏi đây rồi.
Tôi không nghĩ ngợi nhiều, ngay lập tức định quay về phía cửa cầu cứu Võ Thành Kiệt, thì đột nhiên có cái gì đó quấn vào chân tôi, kéo mạnh, làm cho tôi không thể giữ được thăng bằng, cả người té xuống nền gạch.
Cổ chân của tôi giờ phút này cảm thấy như có một bàn tay lạnh lẽo và nhớt nhát đang nắm thật chặt.
Tôi vội vội vàng vàng đưa mắt nhìn về phía cổ chân của mình, lúc này liền trông thấy cái xác chết kinh dị đang đưa bàn tay đầy máu me nắm lấy, nó cố sức lôi tôi về nó.
"Chu Nguyên".
Nghe tiếng kêu của tôi, Chu Nguyên lập tức quay sang.
Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, anh ta cực kỳ kích động, vội vàng nắm lấy bàn tay của tôi mà kéo lấy trong vô thức.
"Lan, nắm lấy tay của anh, đừng buông ra".
Có lẽ bởi vì sức khỏe của Chu Nguyên quá yếu, cộng thêm lực kéo của thứ kia quá mức ác liệt, nên cả người Chu Nguyên cũng té nhào về phía trước, chỉ là anh ta vẫn gắt gao nắm lấy bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma/2811363/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.