Thu Lan bẻ gãy cổ pháp sư ông ta chỉ kịp hét lên một tiếng "Á" rồi chết ngắc, Thu Lan quăng xác ông ta sang một bên. Khuôn mặt lạnh lẽo cười ranh mãnh nhìn Ngọc Tâm, ả ta nãy giờ đã đứng nhìn chứng kiến tất cả cảnh hãi hùng hồi nãy của pháp sư và Thu Lan. Ngọc Tâm lùi lại vài bước nói.
"Mày muốn làm gì hả con Thu Lan kia?"
Thu Lan bước chậm rãi tiến đến Ngọc Tâm, nở nụ cười hung dữ:
"Tao đến tìm mày tính sổ món nợ cũ!"
Ngọc Tâm chỉ tay vào mặt Thu Lan mà quát lên:
"Mày giết chết mẹ tao đúng không con quỷ cái!"
Thu Lan cười lạnh lùng:
"Haha, không chỉ tao giết mẹ mày thê thảm thôi đâu! Mà tao còn đánh cho bà ta hồn bay phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh nữa kìa!"
Ngọc Tâm run sợ:
"Mày đúng là con quỷ độc ác!"
Thu Lan ánh mắt đỏ rực tràn ngập oán hận:
"Là mày đã khiến tao trở nên độc ác như vậy, nếu mày không giết tao thì tao đã không trở thành một con quỷ cô độc đầy thù hận như vậy! Hôm nay mày phải chết!"
Ngọc Tâm lùi lại đằng sau mấy bước, ả lắc đầu lia lịa.
"Không, không, tao vẫn chưa muốn chết..."
Thu Lan cười lạnh lẽo bước đến gần dùng oán khí xiết cổ Ngọc Tâm, cái vòng bồ đề trên tay Ngọc Tâm phát ra ánh sáng mạnh mẽ đánh Thu Lan bay ra ngoài. Cô đứng dậy bước đi loạng choạng, vì hồi nãy bị âm tướng dùng đao trảm quỷ một nhát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma-le-quy/2276292/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.