A Tú cảm thấy hoang mang hắn không biết tại sao hai đứa đàn em của mình bị giết chết một cách dã man rùng rợn như thế. Hắn suy nghĩ lại hắn đắc tội với không ít người nhưng chưa có chuyện gì làm hắn run sợ giống như bây giờ.
Giờ đây hắn đứng trước thi thể của đàn em hắn nhưng hắn lại không hề thấy kẻ đã giết đàn em của mình. Hắn bắt đầu lo lắng, run sợ, hắn không sợ bất cứ ai nhưng điều làm hắn sợ nhất là kẻ giết người lại không lộ diện.
Kẻ sát nhân đứng ở trong tối còn hắn thì đứng ở ngoài sáng, không có cách nào để nhận biết được là ai ra tay tàn nhẫn như vậy.
Hắn sợ hãi mà quát:
"Đứa nào giết đàn em của tao mau bước ra đây!"
Không có ai trả lời, cũng không có một chút động tĩnh gì, A Tú cảm thấy hoang mang nhưng hắn vẫn cố gắng bình tĩnh mà quát vào không trung.
"Mẹ nó, đứa nào giết đàn em của tao man rợ như vậy? Mau xuất hiện đi, đừng để tao biết được không là tao xé xác nó ra!"
Một làn gió lạnh lẽo thổi qua vai gáy của A Tú hắn cảm thấy sợ sợ, hắn quay lưng lại vẫn không thấy gì. Mọi thứ vẫn bình thường, hắn tức giận hét lên:
"Giả ma giả quỷ cái gì chứ? Tao đây đếch sợ, tao đã giết qua bao nhiêu người rồi, chưa có chuyện xấu nào mà tao chưa từng làm. Chả có cái gì khiến tao phải sợ cả!"
Một làn gió lạnh lẽo thổi mạnh qua người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-cuoi-ma-le-quy/2276120/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.