Chị Hân không can tâm liền nói:
- Vấn đề không phải là bao nhiêu, mà là trong cơ quan có kẻ trộm. Bây giờ không bắt được thì sẽ tạo thói quen trộm cắp. Sau này cái gì cũng mất thì phải làm sao đây?
Ánh mắt của Lục Tôn nhìn về phía Khánh Hạ rồi nhanh chóng nhìn về người phụ nữ đối diện:
- Ý cô là vợ tôi đã lấy à?
- Không phải cô ta thì là ai? Tất cả mọi người đều ở trên tầng kí túc. Ở đây chỉ có 2 người, chẳng lẽ tôi lại lấy à? Tôi làm ở đây bao năm rồi mà còn chưa đủ uy tín sao?
Lục Tôn định thay mặt Khánh Hạ giải quyết, nhưng nghĩ đến tính cách nhút nhát của cô, anh lại nghĩ ra một cách khác.
- Khánh Hạ, em có lấy không?
Cô nghe xong thì có hơi tổn thương. Nhưng một người công tư phân minh như Lục Đại Úy thì chắc chắn phải hỏi như vậy rồi.
- Dạ, không ạ!
- Nghĩa là em đang bị vu oan?
- Vâng ạ, em thật sự không lấy. Em chỉ vừa mới bước ra khỏi phòng.
Chị Hân nghe đến đây thì nói móc mỉa:
- Không lấy? Thế cô có bằng chứng gì chứng minh mình trong sạch không?
Khánh Hạ mở miệng, định nói gì đó nhưng cái bóng tâm lí bị vu oan quá lớn, cô lại ngậm miệng. Lục Tôn thấy được hành động đó liền đặt tay lên vai cô như một lời an ủi:
- Em cứ thoải mái nói đi. Anh bảo đảm không ai làm gì được em.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-uy-co-em-be/3360777/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.